Vương Đức Hoa nghe Vân Biên Nguyệt bảo mình phải thay Tiền Thủy Thải đền màn thầu thì bất mãn ra mặt: “Có phải tôi làm rơi màn thầu của thanh niên tri thức Vu đâu chứ.”
Vân Biên Nguyệt khẽ hừ một tiếng đầy mỉa mai: “Không phải màn thầu của đồng chí thì đồng chí có quyền bắt người khác đừng so đo tính toán à?”
Vương Đức Hoa nghe ra sự châm chọc trong lời nói của Vân Biên Nguyệt. Hắn tự biết chuyện lần trước khi Vân Biên Nguyệt và Tiền Thủy Thải xảy ra mâu thuẫn, bản thân xử lý có phần thiên vị, bất công. Thế nhưng hắn làm vậy chẳng phải là vì sự đoàn kết của cả điểm thanh niên tri thức sao? Nếu để người của đại đội Phú Hưng biết nội bộ thanh niên tri thức bọn họ lục đục, kiểu gì chẳng bị dân làng bắt nạt.
Đừng nhìn đại đội trưởng của đại đội Phú Hưng ngày thường có vẻ ngoài hòa nhã mà lầm. Nếu người trong đội và thanh niên tri thức xảy ra tranh chấp, đại đội trưởng chắc chắn sẽ không đứng về phía họ. Dân làng có đầy rẫy chiêu trò để ngáng chân, ép đám thanh niên tri thức phải làm hộ việc này việc kia. Những chuyện vặt vãnh, vụn vặt đó đại đội trưởng thường sẽ nhắm mắt làm ngơ.
Đấy là chưa kể hiện tại điểm thanh niên tri thức vẫn chưa xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Nếu để người của đại đội Phú Hưng biết nội bộ họ chia rẽ, trò bắt nạt ngầm trong bóng tối kia sẽ càng thêm càn rỡ.
Năm ngoái, một công điểm của đại đội Phú Hưng có thể đổi được tám xu tiền. Nghe nói công điểm của đại đội Lương Khánh thuộc công xã Đại Lương bên cạnh là cao nhất toàn huyện, một công điểm đáng giá tận một hào hai xu. Sở dĩ công điểm của đại đội Lương Khánh giá trị như vậy chủ yếu là nhờ nguồn thu nhập từ sản lượng cá của mấy ao nuôi lớn thuộc ngư trường.
Vu Hương Linh không đồng ý với mức giá đó. Dù sao chuyện cũng đã làm ầm ĩ đến mức này, cô ấy dứt khoát tỏ thái độ cứng rắn, đòi lại bớt phần lợi lộc mà trước đây Tiền Thủy Thải từng chiếm đoạt của mình: “Năm xu tiền? Đồng chí bố thí cho ai đấy? Ít nhất phải một hào! Ngày thường đồng chí không ít lần mượn đồ của tôi mà chẳng bao giờ thấy trả. Lúc tôi hỏi mượn ngược lại thì đồng chí luôn mồm bảo không có, rốt cuộc có hay không trong lòng đồng chí tự biết rõ.”
Tiền Thủy Thải không ngờ Vu Hương Linh lại dám nói toạc móng heo ra trước mặt bao nhiêu nam thanh niên tri thức như vậy. Gương mặt vốn hơi ngăm đen của cô ta trong nháy mắt đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận: “Lúc đồng chí hỏi mượn thì tôi không có thật chứ bộ! Chẳng qua chỉ là vài sợi kim chỉ, mấy mẩu nến vụn thôi mà, đều ở chung một phòng ký túc xá với nhau, có cần thiết phải tính toán chi li từng tí một thế không?”
“Đương nhiên là phải tính rồi, tích tiểu thành đại cơ mà! Đừng có lảng sang chuyện khác, đền tiền mau!” Vu Hương Linh đã chịu đủ sự bắt nạt của nhóm Tiền Thủy Thải rồi. Ai cũng bảo điểm thanh niên tri thức phải giữ đoàn kết thì mới không bị người của đại đội Phú Hưng bắt nạt. Nhưng nếu cái gọi là "đoàn kết" ấy chỉ để người một nhà bắt nạt lẫn nhau, cô ấy thà chọn cách làm rùm beng lên như Vân Biên Nguyệt. Nhìn cuộc sống tự tại hiện tại của Vân Biên Nguyệt là đủ biết, cứ làm ầm lên thì người vui vẻ là mình, còn kẻ không vui sẽ là đứa khác.
Tiền Thủy Thải ở trước mặt các nữ thanh niên tri thức thì càn quấy, nhưng trước mặt các nam thanh niên tri thức thì vẫn cần giữ chút thể diện. Đặc biệt là khi thấy Triệu Cảnh Niên đang đứng trong đám người nhìn về phía này, cô ta lập tức móc ra một hào tiền, vò thành một cục rồi ném thẳng xuống chân Vu Hương Linh: “Cho thì cho!”
Vân Biên Nguyệt chứng kiến cảnh này, chợt nhớ tới đống đồ đạc của nguyên thân từng bị chiếm đoạt trước đây: “Đồng chí cũng mượn của tôi không ít đồ đâu nhỉ. Gom góp cả năm trời lại tính ra cũng kha khá đấy, đồng chí xem tính thế nào đây?”
Tiền Thủy Thải nghe lời Vân Biên Nguyệt thì nghĩ ngay cô đang thừa nước đục thả câu. Đã dọn ra kho ở riêng rồi mà còn muốn đòi lại đồ à? Nằm mơ đi! “Tôi mượn đồng chí cái gì? Đồng chí có bằng chứng gì không?”
Vân Biên Nguyệt đưa tay vào túi áo, thực chất là lén lấy từ trong cung Vị Ương ra một cuốn sổ tay nhỏ rồi thong thả đọc từng khoản một, phơi bày tất cả những thứ cô từng bị chiếm đoạt. Cuốn sổ tay này là do tiểu nguyên thân cẩn thận ghi chép từng chút một từ trước khi cô xuyên đến: “Cúc áo trên sơ mi của đồng chí là mượn của tôi, miếng vá trên quần của đồng chí là mảnh vải vụn thừa ra khi tôi may quần áo, ngay cả sợi dây buộc tóc đồng chí đang dùng cũng là mượn của tôi, giờ nó đã sờn rách hết rồi, đồng chí phải mua cái mới đền cho tôi. Còn có…”
Mọi người có mặt tại sân nghe Vân Biên Nguyệt liệt kê mà ánh mắt nhìn Tiền Thủy Thải đầy vẻ khiển trách và khinh bỉ. Nghe qua thì toàn là những món đồ lặt vặt chẳng đáng bao nhiêu, nhưng tích tụ số lượng nhiều như vậy thì lại là chuyện khác.
“Đủ rồi! Rõ ràng là chính đồng chí tự nguyện cho tôi mà!” Tiền Thủy Thải lao thẳng lên phía trước định bịt miệng Vân Biên Nguyệt lại. Nếu còn để cô nói tiếp, mấy ngày tới cô ta chẳng còn mặt mũi nào mà đối diện với các nam thanh niên tri thức nữa.
Vân Biên Nguyệt vừa giơ tay định ngăn cản thì trước mắt đã có hai bóng người lao ra che chắn. Triệu Cảnh Niên và Vu Hương Linh một trái một phải đứng chặn ngay trước mặt Tiền Thủy Thải.
Tiền Thủy Thải vừa chạm mắt với Triệu Cảnh Niên, rặng đỏ ửng vừa mới hạ xuống trên mặt lại bắt đầu chậm rãi hiện lên: “Tôi…”
“Tôi cái gì mà tôi, trả đồ cho tôi mau!” Vân Biên Nguyệt thò đầu ra từ sau lưng Triệu Cảnh Niên. Nghĩ lại thì lần đầu tiên Hồ Hiểu Bình tìm cô mượn tiền chính là do Tiền Thủy Thải âm thầm xúi giục. Tiện chuyến này cô phải làm ầm lên để đóng đinh cái thiết lập "bủn xỉn, đanh đá" của mình mới được: “Còn hai người các cô nữa, có cần tôi liệt kê từng người một ra không? Tôi đều có ghi chép cả đấy.”
Trương Yến Thu và Lý Tiểu Nga vốn đang núp trong góc làm tấm bình phong, nghe thấy lời Vân Biên Nguyệt thì mặt mũi sượng sùng đỏ bừng, thấp thỏm nhìn chằm chằm vào cuốn sổ nhỏ trong tay cô. Họ không biết trong đó còn ghi chép những gì, chẳng ngờ Vân Biên Nguyệt lại là người hay ghi thù tính toán như vậy. Rõ ràng trông là một tiểu cô gái có tính khí hiền lành, ai dè sau lưng lại âm thầm tính sổ rõ ràng đến thế.
Bị dồn vào thế bí, nhóm ba người Tiền Thủy Thải đành cắn răng đền cho Vân Biên Nguyệt mỗi người hai đồng tiền để xóa sạch nợ nần "mượn" đồ trước đây.
Đại hoạch toàn thắng, Vân Biên Nguyệt cuối cùng cũng trút được cục tức nghẹn bấy lâu trong lòng.
Vân Biên Nguyệt chào Vu Hương Linh một tiếng rồi rời khỏi ký túc xá nữ. Trước khi đi, cô còn tinh ý ra hiệu nhắc nhở Vu Hương Linh phải cẩn thận với ba người nhóm Tiền Thủy Thải. Cô cũng không ngờ Vu Hương Linh lại chủ động trở mặt như vậy, có lẽ là thấy cô làm rùm beng lên nên cô ấy cũng không muốn tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Quả nhiên đúng như câu nói: Không bùng nổ trong im lặng, thì sẽ diệt vong trong im lặng. Thỏ bấy lâu nay bị dồn vào đường cùng thì cũng biết cắn người vậy.
Vu Hương Linh dùng ánh mắt ra hiệu cho Vân Biên Nguyệt rằng mình đã hiểu. Trở mặt rồi càng tốt, sau này có đồ ăn ngon gì cũng chẳng cần phải giấu giếm, lén lút ăn nữa. Một mực nhượng bộ chỉ khiến kẻ bắt nạt mình thêm phần lấn lướt mà thôi.
Chuyện được giải quyết xong, người trong sân cũng tản ra, ai nấy trở về vị trí của mình.
Đúng lúc này, Hà Song Kỳ đang địu chiếc gùi chứa đầy cành cây khô quay trở về. Khi đi ngang qua Hà Song Kỳ, Vân Biên Nguyệt ngửi thấy một mùi phân bò nhàn nhạt. Cô vô thức nhìn xuống chân đối phương nhưng không thấy dấu vết giẫm phải phân bò, trên giày chỉ bám một vòng bùn đất.
Hà Song Kỳ nhận ra Vân Biên Nguyệt đang chăm chú nhìn mình thì thân hình khựng lại, cứng đờ trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh sau đó lại tiếp tục rảo bước đi về phía phòng củi.
“Đi thôi, bụng không đói à?” Triệu Cảnh Niên xoay người gọi cô.
Vân Biên Nguyệt lắc lắc đầu, không thèm nghĩ ngợi xem mùi vị trên người Hà Song Kỳ từ đâu ra nữa, đứng giằng co một hồi lâu bụng cô đã sớm đói đến kêu vang rồi.
Lúc ăn cơm, Vân Biên Nguyệt cứ vểnh tai lên nghe ngóng động tĩnh bên phía ký túc xá nữ, kết quả là mãi cho đến khi trăng lên cao vẫn chẳng nghe thấy âm thanh cãi vã nào.
Ngày mai đã là vụ thu hoạch thu, cả ký túc xá nam lẫn nữ đều tắt đèn từ rất sớm. Triệu Cảnh Niên bảo Vân Biên Nguyệt vào phòng nghỉ ngơi vì ngày mai phải dậy từ sáng sớm tinh mơ, công việc sẽ vô cùng vất vả và mệt mỏi.
Vân Biên Nguyệt không tin ba người Tiền Thủy Thải lại dễ dàng nuốt trôi cục tức này. Nhưng nghĩ đến vụ thu hoạch mùa thu kéo dài hơn hai mươi ngày sắp tới, có lẽ bọn họ đang phải tích lũy thể lực để ứng phó với công việc đồng áng trước mắt, tạm thời không còn hơi sức đâu mà gây chuyện: “Chắc là để qua vụ thu hoạch thu rồi tính tiếp.”
Bên này, Vu Hương Linh sau khi bàn bạc với Trần Như Ý đã chủ động chuyển chỗ ngủ của mình đến vị trí cách xa ba người nhóm Tiền Thủy Thải nhất. Ban đêm cô ấy cứ thao thức canh chừng động tĩnh của Tiền Thủy Thải, chờ mãi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng sớm tỉnh dậy, ba người Tiền Thủy Thải đã rời khỏi phòng từ sớm. Cô ấy vội đưa tay sờ lên sợi dây chuyền luồn chiếc chìa khóa đeo trên cổ và kiểm tra quanh người, thấy không có bất kỳ điều gì bất thường mới thở phào nhẹ nhõm.
Hà Song Kỳ đang đứng chải tóc gần đó, thấy dáng vẻ lo lắng của Vu Hương Linh liền quyết định mở lời lôi kéo đồng minh: “Ba người bọn họ đêm qua ngủ say như chết, không làm gì đồng chí đâu.”
Vu Hương Linh thấy Hà Song Kỳ – người ngày thường luôn độc lai độc vãng – nay lại chủ động bắt chuyện với mình thì có chút chưa quen: “Cảm ơn đồng chí.”
Hà Song Kỳ liếc mắt nhìn ra ngoài sân rồi ghé tai nói cho Vu Hương Linh biết dự định của mình: “Tôi không muốn cứ phải chen chúc chung một phòng với đông người như thế này mãi. Đợi qua vụ thu hoạch thu này, hai chúng mình dọn ra căn nhà nát phía sau ở đi. Đại đội trưởng không sửa thì chúng mình tự bỏ tiền ra sửa, đồng chí thấy thế nào? Mùa đông sắp đến rồi, củi của bọn họ còn chưa nhặt xong, đồng chí chắc cũng không muốn phải ngủ trên cái giường đất lạnh ngắt chứ?”
Vu Hương Linh vừa nghe xong mắt lập tức sáng rực lên, thật đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh: “Thật sao?”
Hà Song Kỳ gật đầu, định nói thêm vài câu thì thấy Trần Như Ý đang bưng chậu rửa mặt đi tới, liền ra hiệu cho Vu Hương Linh lát nữa sẽ tiếp tục bàn bạc.
Bên gian nhà kho, Triệu Cảnh Niên đã múc sẵn nước rửa mặt cho Vân Biên Nguyệt, khẽ lay gọi vị tiểu Hoàng hậu còn đang lười biếng muốn ngủ nướng dậy, sau đó nhóm lửa đun nước để giả vờ nấu bữa sáng.
Thức ăn ngon lành nấu sẵn của họ đều được cất giữ nguyên vẹn trong không gian cung Vị Ương, nhưng để đề phòng vạn nhất, họ vẫn phải nổi lửa nhóm bếp nhằm tạo ra dáng vẻ như đang tự nấu nướng như bao người khác: “Nguyệt Nhi, mau tỉnh dậy thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)