Năm sau, Thẩm Du Chi thi đỗ kỳ tuyển dụng và được vào làm kỹ thuật viên tại Sở Nông nghiệp huyện.
Tiền vừa nhập sổ sách là Chử Thần lập tức dẫn người đi thu mua ớt cay, gừng, tỏi, chao, đậu phộng… Quy hoạch và xây dựng một nhà máy chế biến thực phẩm thuộc về đại đội Nguyệt Lượng Loan.
Nhà máy thực phẩm còn chưa kịp xây dựng, bọn họ mới tận dụng kho hàng của đại đội để sản xuất tương ớt, nhanh chóng phân phối đến hơn mười Cung Tiêu Xã trong toàn huyện. Các chủ nhiệm trạm thu mua ở những huyện lân cận còn đích thân tìm đến đại đội để đặt hàng.
Sau này, không biết bằng cách nào mà máy móc, nguyên vật liệu, gạch ngói xi măng cùng hơn mười công nhân viên của đại đội đều được điều hết về huyện, chỉ riêng Chử Thần thì bị Trương Thành Văn điều đến Cung Tiêu Xã. Anh trở thành một viên chức nhỏ mỗi ngày chạy sâu vào các vùng thâm sơn cùng cốc, nhận mức lương thấp nhất của Cung Tiêu Xã, mỗi tháng chỉ 13 đồng.
Lúc đó, Khâu Thu bị thương, lại thêm hậu sản không đủ sữa, mà gia đình thì không có tiền mua sữa bột, vậy là mỗi sáng sớm, Chử Thần lại chạy đến trang trại dê trong đại đội để xin sữa mang về đun nóng. Cả nhà, từ người lớn đến trẻ nhỏ, đều cùng uống. Chưa đầy nửa năm, Khâu Thu đã hồi phục, còn Chiêu Chiêu thì bụ bẫm, đáng yêu vô cùng.
Năm lần bảy lượt chịu thương tổn, về sau ngoảnh lại nhìn.
Ung dung tự tại, lửa lòng đã nguội.
*
Trước sân viện của phòng y tế, hai mẹ con mặc áo bông màu lam nhạt, quần dài xanh đen rộng thùng thình, chân đi tất trắng và giày vải đen có quai móc. Mái tóc dài buộc bím rũ xuống vai, vừa chậm rãi đọc khẩu quyết từng chữ một, vừa giữ cơ thể ngay ngắn, ngực ưỡn, eo thẳng, hai vai thả lỏng trầm xuống. Đầu hơi nghiêng sang trái rồi sang phải, ánh mắt hướng ra sau, đồng thời hít sâu…
Một là giọng nhẹ nhàng chậm chạp, một là giọng trẻ con non nớt. Động tác của người lớn cực kỳ chậm rãi, tư thế uyển chuyển, còn cô nhóc nhỏ nhắn thì giống như một chiếc bình bơ, lắc lư chực ngã nhưng vẫn đứng vững.
Nhị Ni đứng dưới tán cây bồ kết ngoài sân, lặng lẽ nhìn hai mẹ con đang luyện Bát Đoạn Cẩm trên con đường lát đá xanh.
Một lúc sau, cô ấy mới xách giỏ thức ăn, bước vào sân viện phủ đầy lớp vôi vữa đã se khô.
Nhẹ nhàng bước đi để tránh làm phiền hai mẹ con, Nhị Ni đặt giỏ thức ăn và tờ báo sáng nay mang đến lên chiếc bàn nhỏ dưới gốc cây quế. Cô ấy cầm lấy phích nước nóng, ước lượng một chút, bên trong còn rất ít nước.
Nhìn quanh phòng y tế một lượt, Nhị Ni xoay người đi vào gian bếp nhỏ để đun thuốc, xách ấm nước lên và bắt đầu tiếp nước.
Mở lò than, nhóm lửa đun nước, Nhị Ni tranh thủ giặt sạch khăn vải rồi tỉ mỉ lau bàn ghế, cửa sổ, quét dọn mặt đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)