“Cậu không định trở về Hỗ Thượng sao? Chử Thần, cậu phải suy nghĩ cho kỹ!”
“Theo chính sách quốc gia, thanh niên trí thức ở nông thôn có thể trở về thành phố, nhưng vẫn có những điểm hạn chế. Đã kết hôn thì không thể trở về, đã được nhà nước sắp xếp công tác thì không thể trở về, đã được đề cử vào sáu loại trường đại học hoặc trung cấp chuyên nghiệp thì không thể trở về. Trong ba điều này, cậu đã chiếm hai luôn rồi. Nếu cậu không tham gia kỳ thi đại học để trở về Thượng Hải, cả đời này cậu sẽ bị kẹt lại ở Quý Châu luôn đấy!”
Chử Thần bình thản đáp: “Trưởng phòng kinh doanh của nhà máy cơ khí thuộc cấp hành chính 16, lương tháng 110 đồng. Bí thư Mã – bí thư đảng ủy của nhà máy đã hứa hẹn với tôi, chỉ cần nhận chức là tôi sẽ được phân cho một căn hộ ba phòng. Nếu Khâu Thu đồng ý, cô ấy có thể làm việc tại bệnh viện của nhà máy bất cứ lúc nào. Hộ khẩu của Chiêu Chiêu có thể theo mẹ mà chuyển vào nhà máy, chuyện đi học sau này cũng sẽ không thành vấn đề.”
“Đúng là không tệ, chỉ mấy năm mà cậu đã leo lên được vị trí trưởng phòng kinh doanh của nhà máy cơ khí.” Là anh em, Thẩm Du Chi không khỏi có chút ganh tị. Nhưng nghĩ đến chuyện năm đó, anh ta lại không khỏi cảm thấy tiếc thay cho Chử Thần: “Năm đó, nếu không phải cha dượng của Khâu Thu khăng khăng điều cậu từ nhà máy thực phẩm sang đây thì cậu sớm đã là giám đốc của nhà máy thực phẩm rồi! Tiền lương và đãi ngộ chắc chắn không thể kém hơn vị trí trưởng phòng kinh doanh này đâu.”
Chử Thần bình thản nói: “Tuy nhà máy thực phẩm là do tôi dốc hết tâm huyết quy hoạch và xây dựng, nhưng cũng không thể không nhắc đến sự giúp đỡ của mọi người… Đặc biệt là Khâu Thu…” Dừng lại một chút, anh tiếp tục nói với giọng điệu điềm nhiên: “Mới khởi công ba tháng đã có lợi nhuận lớn như vậy, một mình tôi sao có thể giữ nó được cơ chứ.”
Thẩm Du Chi không nói gì.
Tháng 4 năm 1967, anh ta, Chử Thần và Tưởng Tế An tốt nghiệp phổ thông, mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ, cùng hơn một ngàn học sinh từ khu Hoàng Phố và khu Tĩnh An ngồi trên một chuyến xe riêng, vượt chặng đường xa mà đến Quý Châu để tham gia phong trào về hỗ trợ nông thôn.
Mỗi ngày từ sáng sớm đến tối mịt, bọn họ bận rộn leo núi lội suối, cắt lúa ngoài ruộng, bón phân, làm cỏ, khai hoang trên sườn núi, thu hoạch ngũ cốc, đốn củi, sửa chữa nhà cửa, đào ruộng khô, cày ruộng nước, giã gạo, thậm chí đào than đá. Quanh năm suốt tháng làm lụng vất vả, nhưng tính toán lại, một ngày thu nhập còn chưa đến hai hào hai.
Sau này, tư tưởng dần dần cởi mở, chính sách cũng trở nên linh hoạt hơn.
Năm 1970, kỳ tuyển sinh khóa đầu tiên của Đại học Công Nông Binh diễn ra. Chử Thần vượt qua từng vòng xét duyệt, đi đến giai đoạn cuối cùng, nhưng rồi lại bị gán cho cái danh “Hắc Ngũ Loại” (năm loại thành phần xấu) rồi bị loại. Trong khi đó, Tưởng Tế An - người đã bị loại từ sớm, lại cầm trên tay giấy báo trúng tuyển, vào học tại Đại học Quý Châu. Sau khi tốt nghiệp, hắn được phân về làm việc tại Sở Văn Hoá thành phố.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
