Nồi canh xương hầm với rong biển đã được nấu suốt đêm, sáng nay còn hầm thêm mấy giờ với trứng chiên, bây giờ đã tỏa hương thơm ngào ngạt, đậm đà mà tươi ngon. Nhị Ni lấy bún gạo đã ngâm mềm thả vào nồi canh, dùng đũa dài khuấy đều, rắc thêm ít cải thìa và chút tiêu bột.
Một lớn một nhỏ - hai chén bún nóng hổi được múc ra, Nhị Ni bưng đến đặt trên bàn gỗ dưới tàng cây mộc phù dung.
Khâu Thu bế Chiêu Chiêu đặt vào chiếc ghế đặc biệt dành cho trẻ con ở bên cạnh bàn. Cô chuyển chén nhỏ đến trước mặt con gái rồi ngồi xuống bên cạnh. Sau đó, cô quay sang nói với Nhị Ni - người còn đang lấy muỗng và đũa từ bếp ra: “Em múc một chén ra đây ăn cùng đi.”
Nhị Ni đang đưa tay lấy đũa thì hơi khựng lại một chút, rồi nhìn vào nồi canh gần như cạn sạch. Khâu Thu ăn ít, còn Chiêu Chiêu đã ăn gần một chén rưỡi. Bây giờ, chỉ múc thêm một chén nữa là hết sạch bún luôn rồi.
“Em ăn rồi ạ.”
“Thì ăn thêm chút nữa.”
Nhị Ni không còn cách nào khác, đành phải nói thật: “Không còn bún nữa.”
Khâu Thu đứng dậy, chậm rãi đi vào bếp, nhìn vào trong nồi canh, rồi ra hiệu cho Nhị Ni mở tủ chén, lấy ra một cái chén lớn. Cô vớt mấy khúc xương hầm ra, nói: “Đun thêm ít nước đi, để chị gặm chỗ xương này. Em lấy thêm một cái chén nữa, chị với Chiêu Chiêu sẽ chia bớt bún cho em.”
Nhị Ni nhìn mấy miếng xương đầy thịt thì không khỏi nuốt nước miếng, nhưng vẫn hỏi: “Chị không để lại chút nào cho chủ nhiệm Chử sao?”
Khâu Thu lắc đầu: “Chiều nay làm thịt con vịt già đi, hầm với củ cải chua và nấm trà.”
Một lọ rượu vàng Thiệu Hưng hai đồng mấy, bốn con cá lại chỉ có mấy hào. Nhị Ni tự biết là đã chọc đúng huyệt của Khâu Thu rồi, giọng nói cũng mang theo vài tia vui sướng: “Vẫn làm vịt chứ?”
“Làm đi!” Cũng không đẻ trứng được, nuôi tiếp làm gì. Khâu Thu cầm đũa muốn, đi ra ngoài sân: “Cá để trưa nay ăn.”
“Vâng.” Nhị Ni vui vẻ đáp lời, bưng miếng xương lớn rồi cầm thêm cái chén, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng đuổi theo.
Chiêu Chiêu ăn đến mức thịt mắc răng, Khâu Thu dùng mảnh trúc khều tủy xương cho con bé ăn.
Cô bé ăn xong, cả một miệng đầy mỡ, đôi chân nhỏ xinh đung đưa đến là nhanh dưới gầm bàn: “Mẹ ơi, Tiểu Đạp Tuyết mấy hôm nay không về nhà rồi, lát nữa con đi xem nó được không?”
Đạp Tuyết là một con ngựa Quý Châu toàn thân nâu đậm, bốn vó trắng như tuyết. Dáng người nó thấp bé, vẻ ngoài hiền lành, di chuyển nhanh nhẹn, leo núi lội suối hay chở hàng chở người đều rất giỏi.
Năm 1958, Khâu Gia Lương khi đó còn là một dân binh trẻ tuổi. Khi con gái đến hai tuổi mà vẫn chưa biết nói, hai chân cũng nặng nề không thể đi lại được, tứ chi yếu ớt, gia đình đã đưa Khâu Thu đến bệnh viện tỉnh khám. Kết quả chẩn đoán là bệnh thần kinh bẩm sinh. Nghe xong, Khâu Gia Lương lặng lẽ ra sau núi khóc một trận, rồi ngay đêm đó, quyết định đi nhà máy than để tìm cho mình một công việc linh hoạt - xuống giếng đào than.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
