Máy kéo "tụt tụt tụt" khởi động, chạy về phía đại đội Thắng Lợi.
Ra khỏi công xã, con đường đất cát dần dần trở thành đường bùn.
Đường bùn lồi lõm gập ghềnh, xóc nảy khiến cả xe người quay cuồng tám hướng.
Tống Minh Nguyệt biết, hiện giờ cô không thể biểu lộ tình cảm của mình với Đàm Xuyên Hoài quá rõ ràng.
Cô cố gắng kìm nén, cách vài phút mới liếc mắt về phía trước một cái.
Dù vậy, Đàm Xuyên Hoài vẫn cảm nhận được.
Ánh mắt đó như một tia lửa, rơi xuống đâu là đốt cháy đến đó.
Cổ họng khô ngứa.
Đàm Xuyên Hoài khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, vén áo may ô lên lau mồ hôi trên mặt.
Anh muốn tăng ga để mau chóng kết thúc đoạn đường này nhưng chiếc máy kéo lại không nên thân, ngược lại còn tắt máy đình công.
Đàm Kim Thủy căng thẳng hỏi: "Sao thế? Lại hỏng à??"
Đàm Xuyên Hoài đáp: "Chắc là bệnh cũ thôi, tôi sửa một chút là được."
Những người phía sau cũng nhân cơ hội xuống xe hoạt động cái mông đau nhức vì bị xóc nảy.
Vừa nhảy xuống, Văn Tuyết đã ngồi xổm bên đường nôn ọe.
Liêu Hồng Mai khẽ nói một câu chế giễu: "Làm màu."
Ai ngờ Văn Tuyết nghe thấy, quay đầu lại trừng mắt với Liêu Hồng Mai: "Cô nói cái gì?"
Thấy đối phương là người nóng tính, Liêu Hồng Mai không dám đối đầu nữa, ngượng ngùng ngậm miệng lại, chạy lên phía trước vây xem sửa máy kéo.
Đàm Xuyên Hoài ngồi xổm trên đất sửa máy kéo, ngoài Văn Tuyết đang nôn mửa, những người còn lại đều vây quanh xem, điều này cũng cho Tống Minh Nguyệt cơ hội quang minh chính đại để ngắm nhìn.
Đàm Xuyên Hoài trẻ hơn ba mươi tuổi, đường nét mày mắt và khuôn mặt không khác mấy so với hình ảnh cô đã phác họa vô số lần.
Sáng sủa phóng khoáng nhưng lại ngầm chứa sự sắc bén.
Chỉ có thân hình với cơ bắp rắn chắc trông đã biết là tràn đầy sức mạnh kia có chút ngoài dự liệu của cô.
Cô nhớ Đàm Xuyên Hoài từng nói, hồi nhỏ nhà anh nghèo, chưa bao giờ được ăn no, cho nên dù đang ở độ tuổi thiếu niên sung sức nhất, anh vẫn ngày ngày uể oải, làm gì cũng không có tinh thần.
Mỗi lần Tống Minh Nguyệt nghe vậy, đều đau lòng ôm lấy anh, an ủi anh, hôn anh.
Tống Minh Nguyệt cũng chuẩn bị quay người trở về thì thấy Đàm Xuyên Hoài nhíu mày nói khẽ: "Đừng nhìn chằm chằm vào đàn ông."
Chưa kịp phản ứng, đường quai hàm lạnh lùng căng cứng của Đàm Xuyên Hoài đã lướt qua trước mặt cô.
A... bị anh phát hiện rồi...
Máy kéo chạy thêm hơn mười phút nữa thì đến trụ sở đội của đại đội Thắng Lợi.
Cái gọi là trụ sở đội, chẳng qua chỉ là mấy gian nhà đất, trước cửa là một cái sân đất lớn.
Máy kéo vừa dừng lại, một thanh niên đã chạy lon ton tới đón họ.
Đàm Kim Thủy chỉ vào người thanh niên giới thiệu: "Cậu ấy tên là Vương Nhất Quang, là đội trưởng thanh niên trí thức của các người."
Vương Nhất Quang lại nhiệt tình bổ sung: "Chào các đồng chí! Tôi thay mặt mọi người đến đón các bạn, chào mừng các bạn gia nhập đại gia đình thanh niên trí thức của đại đội Thắng Lợi chúng ta!"
Liêu Hồng Mai lập tức hỏi liền một tràng: "Nghe nói làm nông vất vả, rốt cuộc vất vả đến mức nào ạ? Kiếm được nhiều không? Có phải không làm việc thì không có cơm ăn không?"
Vương Nhất Quang cười nói: "Quen rồi thì cũng không thấy vất vả nữa."
Nghe lời của Liêu Hồng Mai, Đàm Kim Thủy đứng bên cạnh đã sa sầm mặt, trầm giọng ngắt lời: "Các người qua đây ứng trước lương thực đã, rồi dẫn các người đến ký túc xá."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)