Đàm Xuyên Hoài lười biếng tựa bên máy kéo, đôi chân dài vắt chéo, trong miệng hờ hững ngậm nửa điếu thuốc.
Anh mặc một chiếc áo may ô màu trắng hơi cũ, bờ vai vững chãi lộ ra cũng giống như khuôn mặt, bị mặt trời thiêu đốt đến mồ hôi đầm đìa.
Khác với Đàm Xuyên Hoài trầm ổn, nho nhã, chưa nói đã cười ba phần của sau này.
Anh của tuổi mười chín, diện mạo ngây ngô hơn nhiều, khí chất cũng lộ ra vài phần hoang dã ngỗ ngược.
Đàm Xuyên Hoài vô ý ngoảnh đầu lại, ánh mắt vừa vặn chạm phải Tống Minh Nguyệt.
Cô gái áo trắng quần đen, tết hai bím tóc đuôi sam, đôi mắt trong veo như ngậm nước, sau đó... nhìn anh chằm chằm.
Anh không quen biết cô.
Khoảng cách ngắn ngủi vài mét, là một rãnh sâu khổng lồ.
"... Mấy người mới tới này, nhìn là thấy không được rồi, nhất là cô gái tết hai bím tóc kia, nhìn một cái là biết chưa từng làm việc, dáng vẻ không biết gì!" Đàm Kim Thủy đang phàn nàn với Đàm Xuyên Hoài.
Đàm Xuyên Hoài lại có vẻ như nghe thấy lại như không nghe thấy.
Anh biết, cô thanh niên trí thức nhỏ xinh đẹp mới tới vẫn đang nhìn mình chằm chằm.
Mẩu thuốc lá trong tay run rẩy dữ dội, làm bỏng đầu ngón tay.
Tống Minh Nguyệt vừa dừng lại, ba người phía sau cũng đã đuổi kịp.
Liêu Hồng Mai thở hổn hển oán giận: "Minh Nguyệt, lúc nãy tôi gọi cậu, cậu không nghe thấy à?"
Tống Minh Nguyệt hoàn hồn, thu lại cảm xúc, quay đầu đáp lời Liêu Hồng Mai: "Không nghe thấy."
Liêu Hồng Mai bĩu môi, không tin nhưng trong lòng vẫn nhớ kế hoạch lấy lòng Tống Minh Nguyệt nên không nói gì thêm.
Việc chuyển hành lý nặng trịch lên thùng xe máy kéo có chút khó khăn đối với mấy người thanh niên trí thức.
Lúng túng một hồi, Chu Thự Quang hành động trước tiên.
Dù sao cũng là đồng chí nam, gầy yếu đến mấy thì sức tay cũng mạnh hơn đồng chí nữ, anh ấy nghiến răng dùng sức, hành lý thật sự bị anh ấy quăng lên được.
Hành lý được quăng vào thùng xe, phát ra một tiếng "bịch" trầm đục, xem trọng lượng thì chắc là sách.
Tiếp đó, Chu Thự Quang trèo lên.
Văn Tuyết gọi: "Chu Thự Quang, giúp một tay với."
Chu Thự Quang lại lẳng lặng qua giúp Văn Tuyết.
Hành lý của Tống Minh Nguyệt không nhiều cũng không nặng lắm, thật ra cô có thể tự mình chuyển lên.
Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên, cô đã có một ý tưởng!
"Cái đó, đồng chí...” Tống Minh Nguyệt gọi về phía Đàm Xuyên Hoài đang ở trên đầu máy kéo: "Có thể giúp tôi chuyển hành lý một chút được không?"
Tống Minh Nguyệt cố gắng hết sức để giọng nói của mình phát ra uyển chuyển dễ nghe, vẻ mặt cũng duy trì ở trạng thái có chút mong đợi nhưng không quá cuồng nhiệt.
Sau khi nói xong, cô đã bắt đầu suy tính xem sau khi Đàm Xuyên Hoài giúp mình thì nên cảm ơn thế nào, làm sao để có thể nói chuyện với anh thêm vài câu.
Thế nhưng Đàm Xuyên Hoài ngay cả đầu cũng không quay lại.
Chỉ có đội trưởng Đàm Kim Thủy bước nhanh tới.
Tống Minh Nguyệt: "...”
Vẻ mặt Đàm Kim Thủy không tình nguyện nhưng động tác lại nhanh nhẹn chuyển hành lý của Tống Minh Nguyệt lên thùng xe.
Sau đó còn giúp cả Liêu Hồng Mai.
Tống Minh Nguyệt thất vọng cụp mắt xuống, nói lời cảm ơn với Đàm Kim Thủy.
Đàm Kim Thủy xua tay, thúc giục Đàm Xuyên Hoài mau chóng khởi hành trở về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

