Vòng tay ôm em gái của cậu bé Chu Việt Đông chợt siết chặt.
Thím Lưu biết rõ, Chu Luật Sâm tuy không biết cách chăm sóc trẻ con cho lắm nhưng lại cực kỳ quan tâm đến cuộc sống của bọn trẻ. Nếu bọn trẻ tỏ ra bất mãn với Tư Nguyệt, cô chắc chắn sẽ không có cách nào ở lại đây được nữa.
Suy cho cùng người mà Chu Luật Sâm tìm về, vốn dĩ cũng chỉ để chăm sóc bọn trẻ giúp anh.
Trẻ con mà cũng chăm sóc không xong, vậy còn giữ cô lại làm gì?
Nghĩ đến việc Tư Nguyệt chắc chắn sẽ chẳng trụ lại được mấy ngày, cục tức trong lòng thím Lưu tan đi không ít, bà ta xoay người nghênh ngang rời đi.
"Hu hu, anh hai, Tiểu Hàn không muốn bị đuổi ra khỏi nhà đâu." Cậu bé Chu Việt Hàn nhỏ tuổi hơn đã bị dọa sợ. Dù sao thì từ khi đến cái nhà này, bọn trẻ đều biết những người phụ nữ tới đây toàn là người xấu, chẳng có ai đối xử tốt với chúng cả.
Lúc này lại có thêm một người nữa tới, còn muốn đuổi bọn chúng đi.
Bọn chúng phải làm sao bây giờ.
Quai hàm cậu bé Chu Việt Đông bành ra căng cứng, cậu bé không nói một lời nào nhưng ánh mắt lại vô cùng thâm trầm.
Chỉ có bé Dao Dao chưa hiểu chuyện là vẫn ngồi gọn trong lòng anh trai, miệng ê a vò vò vạt áo của cậu bé.
Tư Nguyệt hoàn toàn không biết suy nghĩ của hai anh em. Lúc này thím Lưu đã đi khỏi, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô đổ bột mì vào chậu, thêm nước vào khuấy đều, đợi độ ẩm vừa phải liền bắt đầu hì hục nhào nặn khối bột.
Sau khi nhào đến lúc khối bột mịn màng và để sang một bên cho lên men, Tư Nguyệt lấy tảng thịt ba chỉ nửa nạc nửa mỡ ra băm nhuyễn, rồi cho thêm muối và bột ngọt vào nêm nếm.
Trong nhà chẳng có rau dưa gì nên cô định hấp chút bánh bao nhân thịt để ăn.
Trùng hợp là nguyên liệu trong tay đang rất tươi ngon.
Bột lên men xong, cô lại nhào thêm một lần nữa là có thể bắt đầu nặn bánh.
Ba đứa trẻ ở bên ngoài vô cùng im ắng, không hề ồn ào náo nhiệt giống như trẻ con nhà người khác, chẳng có chút hơi hướm sức sống nào.
Tư Nguyệt chợt nhớ ra vẫn còn một nhóc tì nhỏ xíu, thế là cô đập hai quả trứng gà, cho thêm chút muối và nước ấm, định bụng đặt vào nồi hấp cùng với bánh bao để làm món trứng hấp mềm mịn cho bọn trẻ ăn.
Cô nặn tổng cộng mười mấy cái bánh bao thì mới dùng hết phần nhân thịt.
Chỗ bột còn thừa cô nặn luôn thành màn thầu trắng. Đáng tiếc là trong nhà không có đường, nếu không làm màn thầu ngọt ăn cũng vô cùng mềm xốp và ngon miệng.
Trẻ con là thích ăn món này nhất.
Tư Nguyệt đã sang đây từ sáng sớm, đến tận bây giờ vẫn chưa có giọt nước nào vào bụng, cô đói đến mức váng đầu hoa mắt.
May mà bánh bao chín nhanh, chẳng mấy chốc, mùi thơm nức mũi đã bay tỏa ra xa.
Tư Nguyệt nuốt nước bọt, nhắm chừng thời gian đã hòm hòm, cô đưa tay mở nắp nồi ra. Ngay khoảnh khắc nắp nồi được mở, hơi nóng bốc lên nghi ngút, cả căn nhà lập tức tràn ngập mùi thơm lừng của bánh bao nhân thịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



