"Cảm ơn Xưởng trưởng Lục đã khen."
Lục Xuyên Hà lạnh mặt đứng dậy: "Có chí tiến thủ là chuyện tốt nhưng nhìn tình trạng sức khỏe của cô không giống người có thể đi làm. Để tránh việc có nhân viên giấu giếm tình trạng sức khỏe đến xưởng, dẫn đến xảy ra chuyện liên lụy danh tiếng của xưởng, tôi cho rằng cô không thích hợp tiếp tục làm việc ở xưởng chúng tôi nên khuyên loại người như cô nghỉ việc...”
Lâm Kiều Kiều càng nghe càng thấy sai sai, liền bật ngồi thẳng dậy. Động tác mạnh khiến đầu cô choáng váng một trận, cô cố nhịn cảm giác buồn nôn: "Anh đừng có quá đáng! Tôi không yếu như anh nghĩ đâu."
Lục Xuyên Hà từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nhìn cô: "Tôi không đùa với cô."
"Trước đây cô không yếu như vậy, bây giờ ngay cả sức lực chiến đấu một đêm cũng không bỏ ra được sao?"
Lâm Kiều Kiều sửng sốt một chút, chiến đấu một đêm gì chứ?
Cô nhận ra ý anh, mặt lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, những lời mắng chửi lượn một vòng trong miệng rồi bị nuốt ngược trở lại: "Tôi tĩnh dưỡng khỏe rồi sẽ đến xưởng, anh yên tâm, tuyệt đối không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho xưởng của anh!"
Nói xong, cô xoay người nằm xuống, không thèm nhìn anh, gắt lên: "Xin đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi, anh cút được rồi đấy."
Lâm Kiều Kiều chỉ nghỉ ngơi một buổi chiều rồi về nhà, hôm nay về sớm, A Bảo rất vui.
"Mẹ được nghỉ hai ngày, ngày mai và ngày kia đều ở nhà chơi với con."
A Bảo vui sướng hét lên: "Tốt quá rồi mẹ ơi!"
Ngày nghỉ của Lâm Kiều Kiều cũng khá nhiều nhưng A Bảo ở nhà một mình quả thật rất buồn chán.
Chị dâu cả vẫn chưa về, mang thai lại bị kích động, chắc phải nằm viện tĩnh dưỡng vài ngày.
Cô thở dài, dẫn A Bảo về phòng bắt đầu đọc sách.
Tuổi nghề của cô hoàn toàn đủ điều kiện đăng ký ký túc xá, cô lại ly hôn nuôi con một mình, cũng coi như là hoàn cảnh đặc biệt. Ký túc xá gia đình thì chắc chắn không xin được rồi nhưng ký túc xá phòng đơn hẳn là không thành vấn đề.
Chỉ vì cái ký túc xá miễn phí này, cô cũng phải nỗ lực vượt qua kỳ kiểm tra, vả mặt tên cẩu nam chính thật mạnh, để anh biết cô không phải dựa vào ô dù mới ngồi được vào vị trí này!
Lâm Kiều Kiều phấn đấu quên mình, ngoài lúc ăn cơm ra thì chỉ cắm đầu vào đọc sách. Anh cả giữa chừng có về vài lần, thấy cô đang đọc sách cũng không nói gì, lại mang vẻ mặt phức tạp quay lại bệnh viện.
Tĩnh dưỡng hai ngày, sắc mặt Lâm Kiều Kiều đã tốt hơn nhiều.
Chỉ là đọc sách đến mức sống không còn gì luyến tiếc.
Đợi qua chuỗi ngày gian nan này, cô thề mình nhất định phải tận hưởng cuộc sống, yêu thương bản thân thật tốt.
"Kiều Kiều, cuối cùng cậu cũng đi làm lại rồi! Trời đất ơi, cậu không sao chứ? Cậu không biết hôm đó Xưởng trưởng đột nhiên bế thốc cậu đi, tôi đã sốc đến mức nào đâu!"
Lâm Kiều Kiều vừa vào xưởng thì gặp Vu Mỹ Tĩnh, khựng lại: "Tôi ngất mà cậu không đi theo à?"
Vu Mỹ Tĩnh chột dạ: "Tôi cũng muốn đi lắm chứ nhưng lúc đó sắc mặt Xưởng trưởng khó coi lắm, tôi sợ muốn chết...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)