Ký túc xá phòng đơn và ký túc xá gia đình đều là những nhân viên cũ, một số công nhân kỹ thuật, sinh viên đại học cùng lãnh đạo mới có thể ở.
Trao cho những người thật sự khó khăn và có nhu cầu một cơ hội.
Mọi người đều vô cùng kích động.
Lâm Kiều Kiều cũng rất kích động, vốn dĩ cô đang rầu rĩ chuyện này, không ngờ buồn ngủ lại gặp chiếu manh.
Những nhà cho thuê gần xưởng của họ đều dành cho cả một đại gia đình, tiền thuê không rẻ thì chớ, mà lại chỉ cho thuê nguyên căn.
Cô và con thuê thì quá lãng phí.
Nếu có ký túc xá thì đương nhiên không còn gì tốt hơn.
Lâm Kiều Kiều hoàn hồn, cũng nở nụ cười: "Tốt quá rồi, cuối cùng tôi cũng có thể chuyển đi."
Cô nói xong, nụ cười đột nhiên khựng lại, loạng choạng một cái, sau đó ngã thẳng xuống.
Một bóng người cao lớn nhanh chóng nhảy từ trên bục xuống, bế thốc cô lên.
...
Lâm Kiều Kiều tỉnh rồi, Lâm Kiều Kiều mở mắt rồi, Lâm Kiều Kiều nhìn thấy Lục Xuyên Hà rồi, Lâm Kiều Kiều lại nhắm mắt vào.
Không đúng, chẳng phải mình đang họp sao? Sao lại nằm đây, đã xảy ra chuyện gì nhỉ?
Lâm Kiều Kiều chợt mở bừng mắt.
Lục Xuyên Hà vẫn ở đó...
"Thiếu máu nặng, sốt nhẹ, say nắng, suy dinh dưỡng, làm việc quá sức...” Môi mỏng người đàn ông nhếch lên một nụ cười trào phúng: "Lâm Kiều Kiều, cô chăm sóc bản thân tốt thật đấy."
Đầu óc Lâm Kiều Kiều hơi trống rỗng, cô nhanh chóng nhớ lại xem đã xảy ra chuyện gì. Lúc họp, anh đứng trên bục lải nhải nói gì đó, sau đó Vu Mỹ Tĩnh bảo cô không cần thuê nhà nữa, đúng rồi, cô có thể đăng ký ký túc xá phòng đơn. Cô vừa vui mừng thì trước mắt đột nhiên tối sầm, rồi không còn ký ức gì nữa.
Chẳng lẽ mình ngất rồi?
Thiếu máu và suy dinh dưỡng là do khoảng thời gian sinh con gây ra, còn làm việc quá sức và say nắng ư?
Đó là vì ai chứ?
Chẳng qua chỉ thức trắng một đêm thôi, vậy mà lại ngất sao?
Yếu đến mức này.
"Anh đưa tôi đến bệnh viện à?" Ánh mắt cô có chút phức tạp.
Cô xảy ra chuyện chẳng phải anh càng vui hơn sao? Còn đưa cô đến bệnh viện ư? Cô bồi thêm một câu: "Anh mà tốt bụng thế à?"
Sắc mặt Lục Xuyên Hà trầm xuống.
Trong mắt cô, anh chính là kẻ không có tình người, tội ác tày trời như vậy sao?
Anh cười lạnh một tiếng.
"Chuyện hôm nay tính là tai nạn lao động, xuất viện thì đến xưởng thanh toán, ngoài ra cho cô nghỉ hai ngày để tĩnh dưỡng sức khỏe...” Trong lòng Lâm Kiều Kiều vừa nảy sinh chút cảm động, lại nghe anh lạnh lùng nói: "Đừng có chết trong xưởng của tôi."
Lâm Kiều Kiều: "...”
"Xưởng trưởng Lục thật sự thấu hiểu nhân viên nhưng anh yên tâm, tôi không chết được đâu, ngày mai tôi sẽ đi làm."
Cô mới vừa đến vị trí mới, còn chưa quen việc đã nghỉ ngơi, cô làm gì có nhiều thời gian như vậy?
Lục Xuyên Hà nheo mắt: "Nghỉ phép cũng không trừ lương cô, cố chấp cái gì?"
"Nghỉ phép không trừ lương tôi nhưng một người ngay cả khối lượng công việc của mình cũng không hoàn thành được mà còn nghỉ ngơi không cố gắng, tôi có tư cách gì ngồi ở vị trí này?"
Cô trả lại nguyên văn lời của người đàn ông.
Lục Xuyên Hà cười lạnh một tiếng: "Cô cũng có chí tiến thủ đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

