Nếu phát hiện sớm một chút, còn có thể phá bỏ nhưng cô quá không coi trọng thân thể của mình, đứa bé và cơ thể mẹ đều đang ở giai đoạn vô cùng không tốt.
Nếu cô phá thai, rất có khả năng cả đời đều không thể sinh đẻ, còn phải bị cắt bỏ tử cung...
Nghĩ đến những thứ bản thân phải gánh chịu này, cô cũng không trách nam chính, chỉ trách bản thân thấy người ta đẹp trai liền không kiềm chế được.
Dù sao không quản được nửa thân dưới cũng là bản thân.
Là cô đáng đời.
Nhưng công việc này, cô thật sự không muốn mất đi.
Lâm Kiều Kiều rõ ràng hơn ai hết, công việc ở một nhà máy tốt, khó khăn biết bao mới có thể có được.
Công việc này của cô, đều là lúc đầu anh cả tìm quan hệ, giới thiệu phỏng vấn cho cô mới có thể vào được.
Đó còn chỉ là một vị trí trên dây chuyền sản xuất nhỏ bé mà thôi.
Bán ra ngoài đều có thể bán được một nghìn.
Càng đừng nói là của một kế toán.
Bắt cô nói không cần liền không cần, cô không làm được.
Lâm Kiều Kiều ôm một đống sách về nhà, không nhìn thấy trên tầng hai nhà xưởng có người đang nhìn chằm chằm bóng lưng của mình.
Anh cả vẫn chưa tan làm.
Có điều cảnh tượng này không biết vì sao, khiến cô không thoải mái.
Ánh mắt cô quét qua, không nhìn thấy người em họ gì đó của chị dâu cả.
"Kiều Kiều về rồi à."
Lưu Tuệ Tuệ nhìn thấy cô, cuối cùng cũng không cắn hạt dưa nữa, Lâm Kiều Kiều nhận lấy cái chổi của con trai, quét sạch vỏ hạt dưa trên mặt đất, đổ vào thùng rác.
Cô đẩy thùng rác đến trước mặt chị dâu cả: "Chị dâu cả, chị muốn ăn thì nhổ vào thùng rác."
Ánh mắt Lưu Tuệ Tuệ lóe lên, cười nói: "Cô xem tôi này, mang thai rồi, lười đi mấy bước."
Lâm Kiều Kiều không nói gì, trước khi chị dâu cả mang thai, đối xử với cô vẫn coi như là được, sau khi mang thai, cô cũng rất chủ động ôm đồm phần lớn việc nhà, bao gồm cả nấu cơm các loại.
Cô cũng không ngờ, sau khi chị dâu cả mang thai, liền biến thành một người khác, khắp nơi bới móc.
Nhìn thấy cô ta mới nhớ tới chuyện bản thân phải tìm nhà dọn ra ngoài, hôm nay vừa đến nhà máy liền bị giáo huấn một trận, cộng thêm khảo hạch, Lâm Kiều Kiều lại quên mất.
Cô có chút phiền não nhưng nhịn xuống, bê sách của mình vào phòng.
Vừa bật đèn, liền nhìn thấy trên giường có một người đàn ông đang nằm, Lâm Kiều Kiều sợ hãi hét lên một tiếng.
Lúc này mới phát hiện, người đang nằm chềnh ềnh trên giường của cô, không phải là người em họ Lưu Hàng kia của chị dâu cả thì là ai?
Bị đánh thức, vẻ mặt Lưu Hàng đầy mất kiên nhẫn: "Ồn ào cái gì, không thấy tôi đang nghỉ ngơi sao?"
Lâm Kiều Kiều hoàn hồn lại, lập tức một luồng lửa giận bốc lên.
Bình thường bản thân không có ở nhà, A Bảo đều ở trong phòng, cô thắc mắc hôm nay sao lại ở phòng khách, hóa ra là phòng bị người ta chiếm đoạt rồi.
Căn phòng sạch sẽ ngoài oi bức ra còn có thêm một mùi mồ hôi chua loét khiến người ta khó có thể chịu đựng.
Lâm Kiều Kiều buồn nôn không thôi, mặt cô trầm xuống, lớn tiếng quát tháo: "Ai cho anh ngủ trên giường của tôi, cút ra ngoài, cút ra ngoài cho tôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)