"Cậu thông minh như vậy, học chắc chắn rất nhanh, những người đó cho dù học đúng chuyên ngành, cậu cũng chưa chắc đã thua kém."
Mắt Vu Mỹ Tĩnh cũng đỏ lên: "Cậu mà đi rồi, ai nấu cơm cho mình ăn chứ."
Lâm Kiều Kiều: "...” Hóa ra không phải là không nỡ xa mình, mà là sợ không có đồ ngon để ăn sao?
...
Buổi chiều Vu Mỹ Tĩnh liền bê nguyên một thùng sách lớn bám đầy bụi của cô ấy sang.
"Chỗ sách này, cậu mà đọc hết, mình đảm bảo không ai tranh lại được cậu."
Chẳng qua chỉ là ngủ với anh vài lần thôi mà, có cần phải chà đạp cô như vậy không, cứ như thể anh chưa từng sướng vậy.
Lâm Kiều Kiều càng nghĩ càng tức giận, mặc dù cô từng bắt nạt anh nhưng lúc biết sự thật cũng đã lén lút tạ lỗi, mang đồ ăn cho anh, xin lỗi anh, lấy lòng anh...
Anh lại chỉ nhớ rõ mặt ác độc của cô, không nhớ được điểm tốt của cô.
Lâm Kiều Kiều hung hăng lau nước mắt, anh tưởng cô dễ chịu chắc?
Sau khi rời đi nghe nói anh sắp về thành phố, cô cũng từng lén lút chạy về thăm anh, muốn biết những chuyện trong tiểu thuyết đó có phải đều là lừa người hay không.
Cô ôm một tia hy vọng.
Lại nghe thấy anh em trên thành phố của anh nói với anh:
"Cậu không coi cô ta là thế thân của Lâm Diệu Ngữ đấy chứ, nói ra thì tên của bọn họ cũng giống nhau như vậy, có điều điều kiện của cô ta kém như thế, lại còn là người mù chữ...”
Lâm Kiều Kiều mới biết, bản thân không chỉ là vợ cũ ác độc, mà còn là thế thân cho nữ chính thanh mai trúc mã của anh.
Thảo nào lúc kết hôn, anh không từ chối cô.
Sau khi kết hôn càng ép cô, dạy cô nhận mặt chữ, đọc sách, tính toán...
Nói cô thông minh, còn muốn đưa cô lên thành phố, đưa cô đi học đại học, cô vui mừng khôn xiết.
Anh phí hết tâm tư dỗ dành cô đi học, chỉ bởi vì anh muốn nhào nặn cô thành thế thân cho cô thanh mai trúc mã xuất sắc kia của anh.
Lúc triền miên buông thả gọi tên cô, gọi cô là vợ, những xưng hô thân mật đó, đều là coi cô thành một người khác.
Lâm Kiều Kiều cảm thấy buồn nôn.
Khoảnh khắc đó, cô hoàn toàn chết tâm.
Khoảng thời gian mang thai là khó khăn nhất, cô vừa vào xưởng, làm ba ca luân phiên, sinh hoạt không có quy luật.
Lại không quá hiểu biết, không thấy kinh nguyệt còn tưởng là không hợp thủy thổ, không chết được là xong.
Về sau ngất xỉu, biết bản thân mang thai, bác sĩ bắt cô uống rất nhiều thuốc, còn phải tiêm.
Cô vừa ăn vừa nôn, khoảng thời gian đó gầy đi rất nhiều cân.
Trước đó chỗ cô làm thuê còn là một xưởng gia công nhỏ, không có kỳ nghỉ nào để nói, ông chủ lòng đen tối hận không thể coi bọn họ thành trâu già mà sai bảo.
Cô vác bụng to còn phải làm ca đêm.
Đứa bé chưa đủ tám tháng đã sinh non.
Vào lúc này, bố mẹ nói cho cô biết, cô là người thành phố.
Các anh trai trên thành phố đến đón cô về nhà, cô không cần cùng mười người chen chúc sống trong một ký túc xá.
Cô không muốn sinh đứa bé này nhưng bác sĩ nói, lúc phát hiện đã quá muộn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)