“Thím, lá gan cháu lớn, không sợ đâu.”
Thấy Tần Chi kiên trì, Kim Hạnh do dự, lại hỏi một câu: “Thanh niên trí thức Tần, cháu đã hạ quyết tâm rồi?”
Tần Chi gật đầu, Kim Hạnh còn nói thêm, “Như vậy đi, cháu theo thím về nhà, đi hỏi đại đội trưởng của cháu.”
“Ai, được, cảm ơn thím.”
Dương Thụ thấy Kim Hạnh dẫn Tần Chi về nhà, có hơi ngoài ý muốn, nhưng mà ông ấy không hỏi nguyên nhân, mà là chân thành biểu đạt cảm ơn với Tần Chi trước.
Sau khi Tần Chi nói vài câu khách khí với bọn họ, được mời ngồi xuống nhà chính, lại được nhét một ly nước đường trắng, lúc này mới có cơ hội nói ra suy nghĩ của mình.
“Cháu muốn mua nhà dưới chân núi?” Dương Thụ có hơi ngoài ý muốn, theo bản năng hỏi ngược lại.
“Đúng vậy, đại đội trưởng, nhưng, tiền mặt trong tay cháu không đủ.”
Tần Chi ngượng ngùng cười cười, lấy từ trong túi của mình, trên thực tế là lấy từ không gian trong hệ thống ra hai con cá vàng nhỏ đặt ở trên bàn: “Cháu có thể dùng thứ này để thay tiền không?”
Cô tính toán rồi, một con cá vàng nhỏ một lượng, hiện tại giá cả đại khái khoảng ba trăm tệ.
Nhà dưới chân núi là nhà ngói lớn gạch xanh, tường sân cũng là dùng đá xanh tốt nhất xây thành, mà cả sân rất lớn, bán năm sáu trăm cũng dư dả.
Đây cũng là nguyên nhân sân nhà này vẫn luôn trống không không ai nhận, do đắt!
Dương Thụ và Kim Hạnh không ngờ Tần Chi tin tưởng bọn họ như thế, cá vàng nhỏ nói lấy ra là lấy ra, cũng không sợ bọn họ nổi lên tâm tư gì.
“Nhanh, thanh niên trí thức Tần, mau cất đi!”
Kim Hạnh không dám đụng vào cá vàng nhỏ trên bàn, theo bản năng nhìn cửa sân, cũng may, lúc trước biết Tần Chi nói chính sự, bà đã đóng cửa sân lại.
Tần Chi cũng không nghĩ tới Kim Hạnh phản ứng lớn như vậy, cô là vì chuyện kiếp trước, có kính lọc đối với vợ chồng bọn họ, cho nên không suy nghĩ nhiều.
Cô có hơi ngượng ngùng, cười cười bỏ cá vàng nhỏ vào trong túi.
“Thanh niên trí thức Tần, tiền tài không lộ ra ngoài, về sau cháu không thể cũng như vậy.” Kim Hạnh vỗ ngực nói, nói xong, bà cũng có hơi ngượng ngùng.
Lời này có hơi giao tình nông thâm ý sâu.
Cũng may Tần Chi nghe xong, gật đầu tán thành, Kim Hạnh thở phào nhẹ nhõm, đồng thời ấn tượng đối với Tần Chi càng tốt.
Bà cảm thấy Tần Chi không giống những thanh niên trí thức khác, lúc nói chuyện với cô càng thêm thả lỏng thân thiết vài phần.
Dương Thụ có thể làm đại đội trưởng, tâm cơ ánh mắt cũng không thiếu, ông ấy nhìn ra vừa rồi Tần Chi không phải ra vẻ tư thái, mà là theo bản năng đã lấy cá vàng nhỏ ra cho bọn họ xem.
“Nhưng mà, cháu là một nữ đồng chí độc thân ở đó, vẫn có chút bất tiện.”
Ông ấy nói uyển chuyển, thật ra chính là sợ Tần Chi sau khi từ thanh niên trí thức đi ra, sẽ bị người ta chỉ chỏ.
Hơn nữa bên chân núi kia tuy rằng thanh tĩnh, đối với một nữ đồng chí độc thân mà nói, vẫn có hơi không an toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
