Tần Chi nhớ rõ tòa nhà này từ khi làm tài sản của đại đội vẫn luôn trống không, cho đến cuối cùng căn nhà bởi vì lâu năm không tu sửa mà sụp đổ.
Đây không phải là nơi đặt chân cô tha thiết ước mơ sao!
Rời xa khu vực nhà ở của đại đội, rồi lại ở trong phạm vi quản lý của đại đội, bình thường đại đội trưởng và dân binh tuần tra cũng sẽ không bỏ sót nơi này.
Kiếp trước cô ở đại đội sản xuất Cửu Sơn gần như là ở cả đời, một mình ở nơi này, căn bản không sợ hãi!
Tần Chi hạ quyết tâm, nghĩ đến cá vàng nhỏ trong không gian, cảm thấy cách mình có được không gian độc lập lại tiến thêm một bước.
“Thanh niên trí thức Tần!”
Lúc Tần Chi sắp đến cửa thanh niên trí thức, nghe thấy có người gọi mình, cô dừng bước quay đầu, phát hiện là thím Kim Hạnh.
“Thím, thím gọi cháu à?” Tần Chi cười chào hỏi.
“Đúng vậy, thanh niên trí thức Tần, thím đặc biệt tới nói lời cảm ơn.” Kim Hạnh vừa nói vừa nhét túi lưới vào tay Tần Chi, “Cảm ơn cháu đã cứu Gia Vượng nhà thím, đây là một chút tâm ý, xin cháu đừng ghét bỏ. Hai ngày trước trời đổ mưa to, chúng ta lo lắng cho con, luôn ở nhà chăm sóc Gia Vượng, không thoát thân được. Bây giờ mới tới nói lời cám ơn, cháu đừng để ý.”
Những lời này, bà ở nhà luyện nhiều lần, bà sợ nói sai ở trước mặt Tần Chi, có vẻ mình không có thành ý.
Tần Chi cứu Dương Gia Vượng, chính là cứu người một nhà bọn họ, không thể thất lễ.
Tần Chi vội từ chối: “Thím quá khách khí, cứu người là việc nên làm, cháu không thể nhận đồ.”
Kim Hạnh thấy Tần Chi nói chuyện khách khí, người cũng thân thiện, nhất thời không khẩn trương nữa, sau khi bà xác định túi lưới sẽ không rơi xuống đất, thì trực tiếp buông tay.
“Mau nhận lấy, cháu ngoan, không có cháu, Gia Vượng không biết sẽ thế nào, mau cầm lấy.”
Tần Chi thấy Kim Hạnh kiên trì, tâm tư xoay chuyển, cười kéo tay Kim Hạnh lại, nhét túi lưới vào trong tay bà: “Thím, quà cháu không nhận, có điều, cháu có một chuyện muốn thỉnh giáo thím.”
“Là cái gì? Cháu nói, thím biết nhất định sẽ nói cho cháu biết.” Kim Hạnh nói, tránh tay Tần Chi ra, lại nhét túi lưới vào trong tay Tần Chi.
Không cách nào, Tần Chi đành phải xách túi lưới trong tay trước.
“Thím, nhà dưới chân núi là của đại đội sao?”
“Đúng vậy, làm sao vậy?”
Tần Chi ngượng ngùng cười cười: “Thím, không giấu gì thím, con muốn mua nhà kia, dọn ra khỏi khu nhà thanh niên trí thức.”
“Cái gì?” Kim Hạnh không kịp phản ứng.
Thanh niên trí thức xuống nông thôn ở khu nhà thanh niên trí thức là chuyện ước định thành tục.
Khi bọn họ chuyển ra khu nhà thanh niên trí thức, hoặc là lấy chồng, hoặc là tìm quan hệ trong nhà trực tiếp trở về thành phố.
Bà chưa từng nghe nói thanh niên trí thức nào xuống nông thôn hào phóng như vậy, trực tiếp mua nhà ở đại đội.
Có tiền đó, thêm chút nữa, lúc trước trực tiếp nghĩ biện pháp mua một công việc ở trong thành phố không tốt hơn sao?
“Thím, căn nhà này, đại đội bán không?” Tần Chi thấy Kim Hạnh không nói lời nào, lại hỏi một lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
