"Cháu hỏi chuyện đó làm gì?"
Đường Mãn Ngân chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Nhà máy dệt là một đơn vị tốt, ai lại đi bán suất biên chế của mình chứ?
Đâu có ngu!
"Cháu chỉ hỏi thử thôi. Công việc văn phòng thì bán được bao nhiêu?"
Đường Niệm Niệm đã hỏi thăm bác bảo vệ ở nhà máy số hai, biết rằng kỳ thi tuyển dụng lần này có tổng cộng hai suất, đều là vị trí văn phòng.
"Văn phòng là công việc béo bở, ít nhất cũng phải tám trăm đồng. Mà có ai ngu bán đi công việc tốt như vậy đâu?"
Đường Mãn Ngân tưởng cháu gái muốn mua suất biên chế, vội khuyên nhủ vài câu. Ông cảm thấy cháu gái đang mơ tưởng viển vông. Công việc văn phòng phải có quan hệ mới vào được. Nếu không thì phải thật sự có năng lực để thi đậu. Mà cơ hội thi tuyển công bằng thực sự thì chẳng có mấy.
Ông ở thành phố năm năm, sớm đã nhìn thấu cái thực tế khốn kiếp ở đây rồi.
"Cháu chỉ hỏi vậy thôi."
Đường Niệm Niệm đã nắm rõ giá cả, bèn chuyển sang chuyện khác, hỏi về lô linh kiện kia.
"Lô hàng này là do nhà máy đóng tàu đặt. Yêu cầu độ chính xác rất cao, được giao cho nhiều nhà máy cơ khí khác nhau."
"Nhà máy Hồng Tinh và nhà máy Tiền Tiến đều có phần."
"Hạn chót là cuối tháng."
"Máy công cụ chỉ có thể gia công thô, còn khâu hoàn thiện cuối cùng phải do thợ Vương gia công thủ công."
"Vì vậy tốc độ rất chậm."
Giọng Đường Mãn Ngân ngưỡng mộ vô cùng.
Bởi vì sau khi thợ Vương hoàn thành lô hàng này, ông ấy sẽ được thưởng ít nhất một trăm đồng.
Đáng tiếc, ông không có năng lực đó, chỉ có thể đứng ngoài mà thèm thuồng.
"Nhà máy Tiền Tiến cũng làm chậm à anh?" Tuyên Trân Châu hỏi.
"Đều là thợ bậc nguội sáu thì hơn nhau được bao nhiêu chứ?"
Đường Mãn Ngân khịt mũi, giọng điệu khinh thường.
Ông nói tiếp: "Giám đốc nhà máy đã thử tuyển thêm người trong phân xưởng, mà chỉ mỗi thợ Vương làm được."
"Nếu anh mà có tay nghề đó thì đã kiếm được trăm đồng tiền thưởng rồi."
"Nhiều vậy sao? Lô linh kiện này quan trọng lắm à?"
Tuyên Trân Châu giật mình.
Bà làm cả tháng lương chỉ hơn chục đồng, một trăm đồng là thu nhập hơn nửa năm của bà.
Đường Mãn Ngân gật đầu.
"Lô linh kiện này vô cùng quan trọng."
"Đáng tiếc là tiền thưởng chỉ có thợ Vương mới nhận được."
"Giám đốc ước gì ông ấy có thể biến thành Tôn Ngộ Không, mọc thêm ba đầu sáu tay, làm ngày làm đêm để giao hàng trước nhà máy Tiền Tiến."
Hai nhà máy Hồng Tinh và Tiền Tiến luôn cạnh tranh nhau. Chuyện gì cũng phải so bì.
Nếu Tiền Tiến phát cá đông lạnh cho công nhân, thì Hồng Tinh cũng sẽ nhanh chóng làm theo, tuyệt đối không chịu thua kém.
Hiện tại, giám đốc Hồng Tinh quyết tâm phải thắng Tiền Tiến.
Mỗi ngày cấp trên cổ vũ động viên thợ Vương, song dù có động viên thế nào cũng không thể giúp ông ấy tăng tốc được.
Ông ấy chỉ có hai bàn tay, lại có tuổi rồi, không thể nhanh hơn được.
Còn thợ bậc sáu bên Tiền Tiến thì trẻ hơn, nghe nói tiến độ khá nhanh.
Tin này là do giám đốc Tiền Tiến cố tình tung ra. Làm giám đốc Hồng Tinh lo sốt vó, đến cơm cũng ăn không vô.
Đường Niệm Niệm định đến khu rừng nhỏ phía tây thành phố để lấy vải từ không gian ra.
"Trời tối rồi, con gái con lứa còn ra ngoài làm gì? Đi đâu, để chú đi cùng!"
Đường Mãn Ngân đứng phắt dậy, nhất quyết không để cháu gái đi một mình.
Dạo này an ninh trong thành phố không yên ổn.
Trước Tết đã có mấy cô gái gặp chuyện chẳng lành, nghe nói bị lưu manh giở trò khiến cả thành phố hoang mang.
Kẻ gây chuyện vẫn chưa bị bắt, nên buổi tối, các cô gái trẻ không ai dám ra ngoài một mình.
"Cháu đi công chuyện bên phía tây thành phố."
Đường Niệm Niệm khẳng định rằng cô giỏi đánh nhau, sức cũng khỏe, nhưng Đường Mãn Ngân không tin.
Ông nhất quyết đi theo, nếu không thì sẽ không để cô ra ngoài. Không còn cách nào khác, cô đành dắt theo "cái đuôi" này ra ngoài.
Hai chú cháu đạp xe về hướng tây thành phố.
Buổi tối nơi này khá tối tăm, đặc biệt là gần khu rừng nhỏ, không hề có đèn đường. Cảnh vật âm u, rợn người.
"Niệm Niệm, cháu đến đây làm gì?"
Đường Mãn Ngân cảm thấy ớn lạnh cả người.
Chỗ này tối như mực, cháu gái ông đêm hôm chạy đến đây làm gì?
"Cháu có chuyện quan trọng. Chú hai, chú ở đây đợi cháu!"
Đường Niệm Niệm không cho chú hai vào rừng, chỉ để ông đứng ngoài canh chừng.
Để chứng minh mình thật sự rất khỏe, cô nhấc bổng Đường Mãn Ngân lên, còn xoay mấy vòng.
"Thả chú xuống ngay!"
"Ối giời ơi … nôn hết cơm tối này mất thôi!"
Đường Mãn Ngân bị quay đến chóng mặt, suýt nữa thì nôn ra mà ông cố nhịn lại.
Khó khăn lắm mới được ăn một bữa thịt, nôn ra thì tiếc lắm, ông không nỡ.
Sau chuyện này, ông tin rằng cháu gái mình thật sự có sức mạnh kinh người, cho nên ông đành để cháu gái đi vào rừng một mình.
"Có chuyện gì thì hét lên nhé! Niệm Niệm, rốt cuộc cháu vào đó làm gì vậy? Đừng có làm chuyện phạm pháp đấy!"
Đường Mãn Ngân vẫn không yên tâm, liên tục dặn dò.
"Cháu không làm chuyện phạm pháp."
Đường Niệm Niệm cam đoan.
Cô chỉ bán một ít vải, hai năm nữa thì đây là việc kinh doanh hợp pháp, chẳng hề phạm luật.
Đường Mãn Ngân lúc này mới bớt lo phần nào.
Cháu gái ông từ nhỏ đã không nói dối, chắc lần này sẽ không gạt ông.
Song ông đâu biết, tâm hồn bên trong cháu gái ông đã đổi thành người khác rồi.
Đường Niệm Niệm bước vào rừng.
Trong rừng không một bóng người, tối om.
Cô tìm một khoảng đất trống, thả Bách Tuế từ trong không gian ra.
Lúc vào thành phố, cô thu Bách Tuế vào trong không gian, đến giờ vẫn chưa thả ra.
Sau khi uống linh tuyền, trí thông minh của Bách Tuế tăng lên rõ rệt, tính cách trở nên điềm đạm hơn trước nhiều.
Nó bước đi ung dung như một con sói, tuần tra xung quanh một vòng, sau đó gật đầu với Đường Niệm Niệm, ra hiệu rằng ở đây không có nguy hiểm.
Đường Niệm Niệm lấy từ không gian ra một xe tải vải, tổng cộng một trăm cây vải.
Cô liếc nhìn đồng hồ, đồng hồ lấy từ không gian, đã gần 7:30 tối.
Ngoài rừng, có vài tia sáng lóe lên.
Đường Mãn Ngân giật mình, vội vàng trốn vào bóng tối.
Ông vừa nhìn rõ mặt kẻ đi đầu thì đã lạnh toát sống lưng. Một vết sẹo dài vắt ngang mặt gã, nhìn qua đã biết không phải người tốt.
Ông lo lắng cho cháu gái đang ở bên trong, do dự vài phút rồi cầm một cây gậy, chuẩn bị xông vào cứu.
Ngay lúc đó, ông nghe thấy tiếng nói từ trong rừng vọng ra.
"Hàng ở đây, kiểm đi."
Là giọng cháu gái ông.
Giọng nói lạnh lùng lạ thường.
Đường Mãn Ngân lúc này mới nhận ra, cháu gái nói chuyện với ông vẫn luôn dịu dàng, chưa từng lạnh nhạt như vậy.
"Anh Bát, đủ một trăm cây, không sai."
Một tên đàn em kiểm tra xong, xác nhận chất lượng và số lượng không vấn đề gì.
Anh Bát hài lòng gật đầu, lấy ra một xấp tiền, cùng một xấp phiếu lương thực và một chiếc hộp.
"Năm ngàn tiền mặt, năm trăm cân phiếu lương thực, một trăm cân phiếu thịt, có cả loại gần hết hạn, có loại còn xa."
"Ngoài ra còn có mấy món này, cô em xem thế nào?"
Anh Bát mở hộp ra.
Ánh sáng từ những món trang sức bên trong phản chiếu lấp lánh.
Có vàng, bạc, phỉ thúy, cả ngọc bội nữa.
Chất lượng hầu như không quá tốt.
Những món này nếu mang về sau này tuy có thể bán được kha khá tiền. Nhưng ở thời điểm hiện tại, chúng chẳng đáng giá bao nhiêu.
Rõ ràng, Anh Bát không có thành ý.
Phiếu lương thực năm trăm cân và phiếu thịt một trăm cân, nếu tính theo giá chợ đen hiện tại, nhiều lắm chỉ đáng một trăm năm mươi đồng.
"Anh Bát định dùng đống này để đổi lấy một ngàn đồng tiền hàng sao?"
"Anh nghĩ tôi ngu, hay mù?"
Đường Niệm Niệm lạnh lùng cười, không nhận hộp châu báu, cũng nhét lại cả xấp tiền.
Dùng mấy món trang sức loại hai loại ba mà muốn ép giá vải của cô xuống?
Nằm mơ giữa ban ngày!
"Mày nói chuyện với anh Bát kiểu gì thế?"
"Nhóc con, làm người đừng có tham lam quá!"
"Cả Chư Thành này, chỉ có Anh Bát dám thu lô hàng này của mày, mày còn muốn ra giá nữa à?"
Một gã đàn ông hung hãn quát lên.
Anh Bát vẫn cười cười, không ngăn đàn em lại.
Lúc nãy, hắn đã cùng đàn em nhìn quanh một lượt.
Không có ai khác, chỉ có một mình cô gái này.
Hắn đã rộng lượng không giở trò "đen cướp đen", xem như đã có lòng từ bi lắm rồi.
Núp sau gốc cây to, Đường Mãn Ngân sợ đến run bần bật, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Ông thầm rủa cháu gái mình.
Cái con bé này sao lại đi gây chuyện rồi!
To gan đến mức dám đụng vào đám lưu manh này!
Ông muốn xông ra giúp cháu gái, nhưng sợ đánh không lại.
Muốn chạy đi gọi người cứu viện mà chân đã mềm nhũn, không nhấc lên nổi.
"Anh Bát định giở trò 'đen cướp đen' đấy à?"
Giọng Đường Niệm Niệm lạnh như băng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


