Đường Niệm Niệm đạp xe đến nhà máy dệt số hai ở phía đông thành phố.
Vẫn dùng cách cũ, cô đưa cho bác bảo vệ một điếu thuốc lá, rồi sau đó dò hỏi về lịch thi tuyển dụng.
"Thứ tư tuần sau, chín rưỡi sáng, cháu gái nhớ đừng quên nhé!" Bác bảo vệ tốt bụng nhắc nhở.
Cũng giống như bác bảo vệ ở nhà máy số một, ông nghĩ rằng Đường Niệm Niệm là người được Sở điện lực sắp xếp thi cử để vào công tác.
“Cảm ơn bác!”
Đường Niệm Niệm lấy một quyển sổ nhỏ ra, ghi chú lại.
"Thứ tư tuần sau, 9:30 sáng, kỳ thi tuyển dụng."
Trí nhớ cô rất tốt, nhưng những việc quan trọng, cô luôn ghi vào sổ tay.
Mỗi ngày phải xem lại để tránh bỏ sót điều gì. Có câu "Trí nhớ tốt không bằng bút cùn", cô xem nó như châm ngôn sống của mình.
Hôm nay là thứ sáu, còn năm ngày nữa là đến kỳ thi tuyển dụng.
Nếu cô đỗ thì có thể lấy một chiếc xe đạp từ không gian ra. Lúc đó, nếu có ai hỏi, cô có thể nói rằng cô bán suất công tác biên chế lấy tiền mua xe.
Trời dần tối, Đường Niệm Niệm quay về nhà máy cơ khí, vừa hay trùng với giờ tan ca. Cô về thẳng khu ký túc xá.
Năm đó, nhà họ Đường có điều kiện tốt, Đường Mãn Ngân được học hết cấp hai, cao ráo, đẹp trai.
Những điều kiện như vậy ở nông thôn được xem là rất tốt rồi, nhờ vậy mà cưới được Tuyên Trân Châu.
"Chị hai!"
Một cô bé lanh lợi, xinh xắn từ trong nhà chạy ra, chính là Đường Đan Đan.
Cô bé rất giống mẹ, nhưng cao hơn và hoạt bát hơn.
"Cầm lấy!"
Đường Niệm Niệm lấy một túi bánh hạch đào, khoảng một cân, đưa cho em gái.
"Wow, bánh hạch đào! Chị hai tốt quá!"
Đường Đan Đan vui sướng hét lên.
Lâu lắm rồi cô không được ăn bánh hạch đào.
Tháng trước ba có mua hai cân về, cô còn nghĩ rằng mình sẽ được ăn một miếng. Ai ngờ, ba cô đem biếu sạch, đến một mẩu vụn cô còn chẳng được nếm.
"Niệm Niệm, đừng tiêu xài hoang phí!"
Tuyên Trân Châu nhịn không được phải lên tiếng nhắc nhở. Hết mua gạo, rồi mua vải, bây giờ là mua bánh hạch đào. Dù có núi vàng cũng không chịu nổi kiểu tiêu tiền như vậy!
Bà đã nghe chồng kể chuyện Niệm Niệm hủy hôn với Tề Quốc Hoa. Dù nhà họ Tề đã bồi thường một trăm đồng, nhưng cháu gái không thể tiêu hoang như thế.
Hơn nữa, một cô gái bị hủy hôn, danh tiếng sẽ bị ảnh hưởng. Bà thật lòng lo lắng cho chuyện hôn nhân của cháu gái.
"Không phải tiêu hoang."
Đường Niệm Niệm nghiêm túc phản bác. Những thứ đã ăn vào bụng, sao có thể gọi là tiêu hoang?
Đó là nhu cầu thiết yếu của cuộc sống!
Đường Đan Đan kéo chị họ vào phòng, hạ giọng nói: "Trong mắt ba mẹ em, mua đồ ăn cho người khác mới là việc chính đáng. Còn ăn cho bản thân, gia đình mình ăn thì chỉ tổ lãng phí."
"Hai người họ ngốc!"
Đường Niệm Niệm nhận xét rất thẳng thắn.
Đồ ngon mà để hết cho người khác ăn, đúng là ngu xuẩn.
Đường Đan Đan gật đầu đồng tình.
"Chính xác! Quá ngốc luôn!"
Từ khi cô có trí nhớ đến nay, tất cả đồ tốt trong nhà đều bị ba mẹ đem đi biếu hết. Cô và anh trai chẳng bao giờ được hưởng chút nào.
Buổi tối, Tuyên Trân Châu nấu thịt thỏ, nấu cơm. Đường Mãn Ngân còn mua thêm một phần cá thu kho trong nhà ăn.
Lúc ăn cơm, Đường Niệm Niệm nhắc đến miếng vải.
"Thím hai, miếng vải đó để may đồ cho Đan Đan nhé!"
Chuyện hai vợ chồng chú hai muốn đem đồ đi biếu ai, cô không quan tâm. Nhưng thứ cô tặng thì phải được sử dụng cho em họ.
Biểu cảm của Tuyên Trân Châu có chút gượng gạo. Bà vốn định đem tấm vải đi biếu quản đốc phân xưởng, mong giúp chồng có cơ hội vào biên chế.
"Đan Đan còn bé, ăn mặc đẹp làm gì. Quần áo nó vẫn còn mặc tốt mà!"
Tuyên Trân Châu không muốn phí tấm vải tốt như vậy.
Đường Đan Đan bĩu môi đầy bất mãn.
Đó, lại như vậy nữa!
Ba mẹ cô luôn có vô số lý do để lấy hết đồ tốt trong nhà đi biếu xén. Thà để người ngoài dùng, cũng không chịu để cô dùng.
Cô thực sự không hiểu ba mẹ nghĩ gì, rốt cuộc biếu quà để làm gì chứ? Năm năm nay họ liên tục biếu quà, rồi có thay đổi gì hay không? Ngược lại khiến cuộc sống trong nhà ngày càng eo hẹp.
"Mẹ, quần áo của con chật hết rồi."
Đường Đan Đan nhỏ giọng phản bác.
Tuyên Trân Châu trừng mắt nhìn con gái.
Cô bé lập tức im bặt, cúi đầu xúc cơm ăn. Cô không quên gắp thêm mấy miếng thịt thật lớn.
Nếu đã không có áo mới mặc, thì ít nhất phải ăn cho no!
"Miếng vải đó là con cho Đan Đan. Nếu bộ quần áo mới không được mặc trên người Đan Đan, lần sau con sẽ không mang gì đến nữa."
Giọng Đường Niệm Niệm lạnh hẳn đi.
Lưng vợ chồng Đường Mãn Ngân và Tuyên Trân Châu bất giác lạnh toát. Vừa rồi, họ cảm giác trên người cháu gái bỗng toát ra một luồng sát khí.
Thứ sát khí mà họ từng cảm nhận được trên người ông cụ Đường—một áp lực nặng nề đến mức họ không dám hé môi.
Dù trong lòng không vui, hai vợ chồng cũng không dám phản đối gì, đành phải đồng ý sẽ may quần áo mới cho Đường Đan Đan.
Đường Đan Đan ngưỡng mộ, hai mắt long lanh nhìn chị hai.
Đúng là chị hai có khác, chỉ một câu đã khiến ba mẹ cô phải chịu thua.
Sau này, chị hai chính là anh hùng của cô!
Trong lúc ăn cơm, Tuyên Trân Châu vừa ăn vừa than phiền: "Công nhân chính thức ăn cắp tất chân, quản đốc thấy mà không nói gì. Hôm nay em muốn lấy một đôi mang về, vậy mà bị quản đốc mắng."
"Sau này đừng lấy nữa. Vì một đôi tất mà mất việc không đáng." Đường Mãn Ngân khuyên.
"Năm nào cũng biếu quà, mà chẳng biết bao giờ mới được lên chính thức."
Tuyên Trân Châu cắn mạnh một miếng thịt.
Bà thực sự không muốn làm công nhân tạm thời nữa.
Không chỉ bị coi thường, mà còn toàn phải làm những việc nặng nhọc, lương thì chỉ bằng một nửa người khác. Mỗi lần lĩnh lương, bà cảm thấy tim mình như bị ném vào chảo dầu chiên giòn.
"Vĩnh viễn không bao giờ được lên chính thức đâu!"
Đường Niệm Niệm không nhịn được mà buột miệng thốt lên.
Ít nhất trong sách, vợ chồng Đường Mãn Ngân đến chết cũng không được vào biên chế.
"Niệm Niệm, đừng nói linh tinh! Quản đốc đã hứa sẽ ưu tiên cho thím."
Tuyên Trân Châu không vui, bà cảm thấy năm nay mình nhất định sẽ được vào chính thức.
Dù gì đã biếu nhiều quà như vậy rồi.
"Năm ngoái cũng nói như vậy."
Đường Đan Đan bồi thêm một câu thì bị mẹ gõ đũa lên đầu.
Cô bé lè lưỡi, làm mặt xấu với Đường Niệm Niệm.
"Năm kia cũng nói vậy."
Đường Niệm Niệm đâm thêm một nhát.
Hai vợ chồng Đường Mãn Ngân có chút khôn khéo, nhưng chỉ được một chút, có mà không đáng kể.
Biếu quà cũng phải có cách biểu, kiểu biểu xén bừa bãi thế này chỉ tổ lãng phí tiền.
Cho dù có biếu cả đời cũng vô ích.
Sắc mặt Tuyên Trân Châu tối sầm lại, bà rất muốn phản bác mà không biết phải phản bác thế nào.
Sự thật đúng là như vậy.
Quản đốc phân xưởng năm nào cũng hứa hẹn như thế, vậy mà mỗi lần xét duyệt biên chế, bà chưa bao giờ có tên trong danh sách.
Hai vợ chồng liếc nhìn nhau, bất đắc dĩ thở dài.
Họ hiểu hy vọng rất mong manh, nhưng vẫn phải tiếp tục biếu quà. Nếu không, thì ngay cả chút hy vọng cũng không còn.
"Chú thím là vì Đông Cường và Đan Đan."
"Chỉ cần có một người vào biên chế, sau này hai đứa sẽ được ưu tiên tiếp quản công việc, chuyện hôn nhân sẽ dễ dàng hơn."
Đường Mãn Ngân thở dài não nề, phiền muộn vô cùng.
Ông suy tính như thế này, chỉ cần một trong hai vợ chồng ông vào được biên chế, sau này vị trí đó sẽ để lại cho con trai. Còn ông và vợ sẽ về quê trồng trọt.
Chỉ cần con trai có được "bát cơm sắt" (tức là công việc nhà nước), thì có thể ở lại thành phố và được cấp lương thực theo chế độ.
Còn con gái Đường Đan Đan, sau này sẽ lấy chồng nên không cần tính toán quá nhiều.
Đường Đan Đan bĩu môi.
Ba nói nghe có vẻ hay ho chứcô dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra được. Dù có được vào biên chế, thì người hưởng lợi cũng sẽ là anh trai cô, chứ chẳng bao giờ đến lượt cô.
Dù vậy, cô vẫn thấy mình may mắn.
Ba mẹ cô tuy có thiên vị con trai, nhưng không quá nghiêm trọng.
Ít nhất họ vẫn cho cô đi học, không để cô chịu thiệt thòi trong chuyện ăn uống.
Không như một cô bạn tiểu học của cô.
Bạn ấy 16 tuổi, còn chưa học xong cấp một đã bị ba mẹ ép gả cho người ta chỉ vì muốn lấy tiền thách cưới, để có của tiền cho anh trai cưới vợ.
Bạn ấy đi học muộn, 12 tuổi mới vào lớp một, học đến lớp ba thì phải nghỉ hẳn.
Năm ngoái, khi về quê ăn Tết, cô tình cờ gặp lại bạn ấy. Bạn ấy mới 18 tuổi mà nhìn không khác gì một bà cô trung niên. Tay đầy vết chai sần, người còn có vết thương, nghe nói là do chồng đánh.
Đường Đan Đan đôi khi bất mãn vì ba mẹ thiên vị đó. Nhưng nghĩ đến số phận bi thảm của cô bạn kia, cô thấy mình vẫn còn may mắn.
"Chú hai, một suất biên chế ở nhà máy dệt có thể bán được bao nhiêu?"
Đường Niệm Niệm đột nhiên lên tiếng hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
