Dì Lưu cách lớp vải sờ sờ bao thuốc lá cứng ngắc, nếp nhăn nơi khóe mắt đều giãn ra vì cười.
Ông nhà bà ta là một con nghiện thuốc lá nặng, bao thuốc này mang về có thể vui vẻ nửa tháng.
“Ái chà! Tiểu Triệu cậu nói gì vậy, khách sáo quá!” Dì Lưu vỗ đùi cái đét, “Cậu cứ yên tâm đi làm việc! Em họ cậu cứ giao cho dì, dì dẫn con bé đi nhận biết đường sá khắp nơi. Kẻ nào dám nhìn con bé thêm một cái, nói nửa câu nhàn thoại, dì là người đầu tiên xé xác hắn!”
Triệu Triết “ừ” một tiếng.
Cầm lấy mũ đội lên đầu. Lúc đi ngang qua Ôn Kiều, anh dừng bước, cúi đầu xuống, giọng đè rất thấp:
“Dì Lưu thích nói chuyện, lắm mồm, nhưng không có tâm địa xấu. Trong cái sân này bà ấy nói chuyện có trọng lượng. Cô đi theo bà ấy, còn hơn là ở trong phòng một mình.”
Ôn Kiều ngửa mặt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt anh.
Ánh nắng ban mai mùa đông xuyên qua cửa sổ chiếu vào, hắt lên sườn mặt anh, tôn lên đường nét góc cạnh của xương hàm càng thêm rõ rệt.
Ôn Kiều nhìn một cái, vội vàng thu ánh mắt về, ngoan ngoãn gật đầu.
“Vâng, em biết rồi.”
Cô dừng một chút, bồi thêm một câu, giọng nói mềm mại mà nghiêm túc.
“Anh Triệu. Anh đi làm việc đi, không cần lo cho em đâu.”
Triệu Triết nhìn chằm chằm cô hai giây.
Lời nói ra khỏi miệng, cuối cùng lại rẽ sang một hướng khác.
“Buổi trưa nhớ ăn cơm.” Anh khựng lại một chút, “Đừng kén chọn.”
“Em không kén chọn đâu.”
Ôn Kiều đáp giòn giã, khóe mắt cong lên.
Triệu Triết thu hồi tầm mắt, quay người sải bước lớn qua bậu cửa.
“Đừng làm ướt giày.”
Trong gió tuyết, lại ném về nửa câu nói.
Ôn Kiều nhìn bóng lưng anh.
Bước chân sải rộng, lưng thẳng tắp, giống như một khúc gỗ thông đỏ cắm chặt xuống đất, rất nhanh đã vững vàng biến mất trong gió tuyết.
“Ái chà chà ——”
Dì Lưu bên cạnh kéo dài giọng.
Bà ta sáp lại gần, đôi mắt cười thành hình trăng khuyết, hạ thấp giọng: “Tiểu Ôn à, dì ở lâm trường một năm rồi, chưa từng thấy anh họ cháu một hơi nói nhiều lời như vậy! Bình thường gặp người ta, gật đầu một cái đã coi như là nể mặt rồi.”
Bà ta hất cằm về phía ngoài cửa.
“Hôm nay thì hay rồi, ngay cả chuyện cỏn con như cháu đi đường đừng làm ướt giày cậu ấy cũng quản. Thế này đâu giống anh họ đối với em họ chứ? Thế này quả thực là...” Dì Lưu cố tình dừng lại, nháy mắt với cô.
Ôn Kiều bị bà ta nhìn đến mức hai má hơi nóng lên, bưng bát đậu hũ non nóng hổi trên bàn lên, cong khóe mắt:
“Dì Lưu, cháu lặn lội đường xa tới nương tựa anh ấy, nếu anh ấy không quản cháu, chẳng phải cháu sẽ chết cóng chết đói ở đây sao? Người nhà với nhau mà, đương nhiên phải chiếu cố nhau một chút.”
“... Người nhà.” Dì Lưu thong thả nhấm nháp hai chữ này, ý cười trên mặt càng sâu hơn.
Nhìn bộ dạng đường đường chính chính của Ôn Kiều, bà ta sảng khoái vỗ đùi: “Được! Lúc này nói người nhà thì là người nhà! Mau tranh thủ lúc còn nóng ăn hết đậu hũ non đi, ăn xong dì dẫn cháu đi dạo một vòng trong lâm trường, tiện thể đến hầm rau lấy chút rau dự trữ mùa đông!”
Ôn Kiều ngoan ngoãn gật đầu, cúi đầu húp một ngụm đậu hũ non nóng hổi.
Đến hầm rau đi dạo cũng tốt, cô phải sống ở đây rất lâu, vẫn nên nhanh chóng làm quen thích nghi, rồi mới nghĩ cách làm sao để trở về.
Hầm rau nằm ở phía đông lâm trường.
Một nửa chôn dưới lớp đất đóng băng, trên nắp đậy bằng ván gỗ chèn hai tảng đá xanh. Nắp vừa mở ra, mùi bùn đất lẫn mùi củ cải phả thẳng vào mặt.
“Xuống đi, giẫm cho vững vào.” Dì Lưu nghiêng người bước xuống bậc thang.
Ôn Kiều bám theo chiếc thang hẹp nhích dần xuống, đế giày giẫm lên nền đất nện, hơi ẩm ướt.
Trong hầm tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét.
Dựa vào tường chất mấy hàng củ cải, trên lớp vỏ trắng vỏ xanh đều bám đầy vụn đất đông cứng.
Cải thảo xếp cao bằng đầu người, lớp lá ngoài cùng héo úa vàng vọt. Khoai tây đựng trong bao tải, góc tường treo mấy xâu ớt khô, đỏ đến mức hơi chói mắt.
“Chọn mấy củ này này, chắc nịch.” Dì Lưu xách hai củ cải xanh lên, “Hầm canh thịt mang vị ngọt, không bị tanh.”
Ôn Kiều ngồi xổm xuống, đầu ngón tay chạm vào lớp vỏ củ cải lạnh ngắt. Lúc cô cúi đầu, cổ áo động đậy, một mùi khói lò, mùi tro than ủ trong áo bông chui vào mũi.
Cô cúi đầu ngửi ngửi ống tay áo, lại đưa tay kéo kéo cổ áo, nhíu mày.
“Dì Lưu.” Ôn Kiều ngẩng đầu lên, “Lâm trường chúng ta, nếu muốn tắm rửa, phải ra thị trấn ạ?”
Dì Lưu đang nhét củ cải vào giỏ, nghe vậy tay khựng lại, bật cười: “Nhà tắm công cộng lớn thì ở trên thị trấn. Nửa tháng mở cửa một lần, lại còn phải cần phiếu. Gặp lúc tuyết lớn phong tỏa đường sá, một tháng cũng chưa chắc đã mở được một lần.”
Ôn Kiều không nói gì, ngón tay bấm vào bùn đất trên củ cải.
“Nhưng mà ——” Dì Lưu sáp lại gần Ôn Kiều, giọng nhỏ đi, “Phía sau phòng Tiểu Triệu có một phòng đun nước nhỏ bỏ hoang. Trước kia lúc nhân viên kiểm lâm ở dùng để đun nước nóng, đường ống vẫn chưa hỏng.”
Bà ta nhướng mày, “Chỉ cần Tiểu Triệu chịu bỏ sức xách nước nhóm lửa, căn phòng đó hơ ấm lên giống như mùa xuân vậy.”
Hàng mi Ôn Kiều run run, không lên tiếng.
Chập tối, gió rít từng cơn.
Ôn Kiều đứng ở cửa, tay xách giỏ củ cải, nhìn bóng dáng cao lớn kia giẫm lên nền tuyết đi tới từ hướng phòng điều độ.
Triệu Triết giẫm lên lớp tuyết đọng đi tới, trên vai vương một lớp tuyết trắng, mũ ép cực thấp.
Anh bước lên bậc thềm, nhét một gói giấy thấm dầu mỡ cho Ôn Kiều.
“Thịt ba chỉ. Nhà Lão Tần cho.”
Gói giấy vẫn còn hơi nóng, mùi thơm tanh của thịt men theo khe hở bốc ra.
“Vậy hôm nay ăn củ cải hầm thịt ạ?” Ôn Kiều ngửa mặt nhìn anh.
“Ừ.” Triệu Triết đẩy cửa vào nhà, mang theo một luồng khí lạnh.
Lửa trong lò cháy rất vượng.
Ôn Kiều đặt thịt lên bàn, không vội đi rửa củ cải.
Cô nhìn Triệu Triết đang khều tro lò ở đằng kia, mím mím môi.
“Anh Triệu.”
“Nói.”
“Em muốn tắm.”
Chiếc móc sắt trong tay Triệu Triết gõ vào buồng lò phát ra một tiếng giòn giã.
Anh nhấc mí mắt liếc nhìn Ôn Kiều, “Trời này mà tắm, cô chê mạng mình dài quá à?”
“Trên người toàn là bụi, em không ngủ được.” Ôn Kiều nhìn chằm chằm vào anh.
“Nhịn đi.”
“Anh Triệu ——”
“Không được.”
Ôn Kiều không nói thêm gì nữa.
Cô cứ đứng đó, hai ngón tay vân vê góc gói giấy bọc thịt, từng chút từng chút gấp lại, rũ mắt xuống.
Triệu Triết thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa.
Trong phòng yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy, chỉ có tiếng ngọn lửa liếm láp những cục than xì xèo.
“Dì Lưu nói gì với cô rồi?” Triệu Triết phá vỡ sự im lặng.
“Dì ấy nói phía sau nhà có một phòng đun nước nhỏ.” Ôn Kiều ngước mắt lên, “Nói đường ống vẫn còn nối. Chỉ cần có người xách nước nhóm lửa, là có thể dùng được.”
Triệu Triết không tiếp lời.
“Em chỉ muốn tắm một cái thôi.” Ôn Kiều tiếp tục gấp góc giấy, “Không tốn tiền, chỉ là... phiền anh lần này bỏ chút sức lực. Em đảm bảo, sau này tắm nữa, em sẽ tự chẻ củi, tự đun nước, tuyệt đối không làm phiền anh nữa!”
“Tự cô?” Triệu Triết nghiêng đầu nhìn bộ xương mềm yếu ngay cả cán rìu cũng không cầm nổi kia, tức đến bật cười.
Ôn Kiều ưỡn lồng ngực mỏng manh lên, “Em nhất định có thể học được! Những gì hôm nay Dì Lưu nói, em đều nhớ hết rồi!”
Triệu Triết nhìn bộ dạng không biết trời cao đất dày của cô, cười khẩy một tiếng.
Chân ghế ma sát với mặt đất phát ra một tiếng trầm đục chói tai. “Ăn cơm xong rồi nói.”
Ôn Kiều vừa định nói thêm, thấy khuôn mặt trầm xuống của Triệu Triết, liền không nói nữa.
Củ cải hầm thịt sôi sùng sục, mùi thơm bay khắp căn nhà nhỏ.
Cạch. Cạch.
Trong sân truyền đến tiếng trầm đục của lưỡi rìu bổ vào gỗ.
Từng nhát nối tiếp nhau, cực kỳ có nhịp điệu.
Ôn Kiều mở hé cửa sổ nhìn ra ngoài.
Triệu Triết đã cởi áo bông, chỉ mặc một chiếc áo len dày màu sẫm.
Anh vung rìu lên, một nhát bổ xuống, khúc gỗ to bằng bắp đùi người lớn lập tức nứt làm đôi.
Hơi thở của anh trong gió lạnh cuộn thành sương trắng, rồi lại nhanh chóng tan đi. Củi chẻ xong bị anh tiện tay chất sát chân tường, xếp ngay ngắn gọn gàng.
Ôn Kiều rụt cổ lại, ngồi bên lò sưởi ấm tay.
Không lâu sau, phía sau nhà vang lên tiếng thùng sắt va đập vào nền đất đóng băng, loảng xoảng loảng xoảng, nghe là biết nước được xách rất đầy.
Tiếng bước chân dừng lại ở cửa.
Triệu Triết đẩy cửa bước vào, mang theo một thân hơi lạnh cứng ngắc. Mặt anh bị gió thổi đỏ ửng, trên xương mày dính một chút mùn cưa, anh đứng vững bên cạnh lò, vỗ vỗ tay.
“Cháy rồi.” Triệu Triết trầm giọng lên tiếng, “Đợi nước nóng thì vào. Cài chặt cửa lại, tắm xong thì gõ ba tiếng.”
Ôn Kiều đứng dậy, mỉm cười, ánh lửa hắt vào đáy mắt sáng lấp lánh.
“Vất vả cho anh rồi, anh Triệu.”
Triệu Triết vươn tay lấy chiếc áo bông trên tường.
“Đi nhanh về nhanh, đừng quá nửa canh giờ.” Anh quay lưng về phía cô cài khuy áo, “Tắm xong ủ kín tóc rồi hẵng ra ngoài.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)