Trong lúc chờ đợi, mọi người khó tránh khỏi việc dăm ba câu chuyện phiếm. Dân ở đây đa phần đều là người nghèo, không ít người mới từ đại lục dạt sang, thành ra giữa những người đồng cảnh ngộ dễ nảy sinh sự đồng cảm, rôm rả chỉ cho nhau chỗ nào có thể kiếm cơm.
Diệp Thiên Hủy nghe loáng thoáng nhận ra có hai cô gái trẻ dường như đang định dấn thân vào con đường bán thân nuôi miệng.
Cô ngước mắt nhìn sang, thấy đó là hai cô gái có khuôn mặt khá thanh tú. Dáng vẻ này nếu ở đại lục chắc hẳn là những cô gái vô cùng ngoan ngoãn an phận. Nhưng đến đất này rồi, bị miếng cơm manh áo chèn ép nên đành phải buông xuôi, nhắm mắt đưa chân.
Cuối cùng cũng đến lượt Diệp Thiên Hủy. Cô bước vào phòng tắm đánh nhanh rút gọn, thay quần áo sạch sẽ rồi đi ra.
Lúc đi dọc hành lang, vừa hay đi ngược chiều lại có một gã mặc quần ống loe. Hành lang chật hẹp, Diệp Thiên Hủy bèn nghiêng người nhường đường. Nào ngờ gã quần ống loe kia lại dán mắt chằm chằm vào trước ngực cô.
Diệp Thiên Hủy đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cúc áo cài kín cổng cao tường, nhưng ngặt nỗi vừa mới tắm xong, mấy lọn tóc ướt sũng rủ xuống làm ướt một mảng áo trước cổ. Cổ áo sơ mi dính sát vào vùng da cổ trắng ngần, lọt vào mắt kẻ khác ít nhiều cũng có mấy phần khêu gợi.
Gã quần ống loe liền sáp lại gần, thò tay ra định giở trò sàm sỡ, miệng còn cười cợt lả lơi: "Em gái, để anh mở hàng cho em nhé, trả em hẳn một tờ 'cá đổng đỏ' (một trăm đồng)."
Nghe vậy, Diệp Thiên Hủy liếc xéo gã, ngẩn ra một lúc mới vỡ lẽ. Hóa ra gã này tưởng cô cũng là gái bán hoa trong khu trọ, định vứt cho cô một trăm đồng để mua vui đây mà.
Cô khẽ nhíu mày, trong lòng thấy khó hiểu vô cùng.
Kiếp trước, chưa từng có kẻ nào dám lớn gan giở trò đồi bại với cô như vậy. Ai mà dám cơ chứ! Không một ai có gan đó!
Kiếp này khi còn ở đại lục, một là do tuổi cô còn nhỏ, hai là do phong khí bên đó bảo thủ, nên cũng chẳng có ai dám bỡn cợt với cô.
Hóa ra sang đến đất Hương Cảng này rồi, trước thì có thằng Lý Tam, sau lại đến cái thứ bá dơ không biết từ đâu chui ra này, đám oắt con này lại dám cả gan tăm tia cô cơ đấy?
Cô dùng vẻ mặt cực kỳ khó hiểu hỏi lại: "Mày định bo cho tao một trăm đồng? Để tao ngủ với mày á?"
Gã ống loe gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng, đừng có chê ít, lấy rẻ chút đi, đi một lần lạ rồi hai lần quen thôi mà!"
Diệp Thiên Hủy giơ tay lên, lạnh nhạt nhìn gã, ngoắc ngoắc ngón tay bảo gã lại gần: "Mày ghé sát vào đây tao bảo."
Gã quần ống loe tưởng Diệp Thiên Hủy đã ưng thuận, liền hí hửng sáp mặt vào.
Ai dè đúng lúc ấy, gã chỉ thấy trước mắt lóe lên một cái.
Gã thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ động tác của Diệp Thiên Hủy, cả người đã bị quật ngã nhào xuống đất cái rầm.
Diệp Thiên Hủy giơ chân lên, dùng mũi giày vải giẫm chặt vào một huyệt trên lưng gã, vẻ mặt hoàn toàn không chút cảm xúc.
Gã ống loe đau đớn kêu oai oái: "Mày... mày thả tao ra!"
Diệp Thiên Hủy lạnh lùng buông lời: "Ranh con, mày bãi bãi nước đái mà soi lại cái mặt mình đi, xem bản thân nặng được mấy lạng. Cái đồ giá đỗ bé bằng lỗ kim mà cũng có mặt mũi chạy tới trước mặt bà đây để làm trò hề à? Mẹ mày đẻ ra mày không biết dạy mày cách làm người sao?"
Dứt lời, cô dồn thêm lực vào mũi bàn chân, khiến gã ống loe đau đến mức nhe răng trợn mắt, gào la thảm thiết.
Động tĩnh hai người tạo ra khá lớn nên thu hút không ít người trong khu chạy ra xem. Thấy cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều kinh ngạc tột độ.
Phải biết rằng, một cô gái trông mong manh yếu đuối, thân cô thế cô như Diệp Thiên Hủy, trong mắt mọi người đều ngầm hiểu rằng cô tuyệt đối không trụ lại đây được lâu. Chẳng biết lúc nào sẽ sa vào tay kẻ nào, rồi không khéo lại phải đi theo gót mấy đứa con gái bán hoa trong khu này mất thôi.
Bọn họ đã chứng kiến tận mắt không biết bao nhiêu người tới đây đều chịu chung số phận ấy, loại chuyện này nhìn mãi thành quen rồi.
Nhưng có ai ngờ được, cô gái này lại tung ra đòn hiểm thế này! Ai mà ngờ nổi một cô nương vóc dáng liễu yếu đào tơ như vậy lại có khả năng đánh đấm ghê gớm đến thế!
Mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán, xúm đen xúm đỏ lại hóng hớt. Thậm chí mấy tên giang hồ cắc ké sống trong khu trọ cũng phải trợn tròn mắt kinh ngạc.
Con bé này vậy mà lại có võ công thâm hậu thế cơ á!
Diệp Thiên Hủy thừa hiểu, ngày một ngày hai mình chưa thể thoát khỏi cái khu ổ chuột này được. Đã không đi được thì bắt buộc phải lập uy cho bản thân, tuyệt đối không được để người ta coi mình là quả hồng mềm muốn bóp sao thì bóp.
Thế là cô dứt khoát nhấc chân thả gã quần ống loe ra: "Nếu mày vẫn chưa phục, chúng ta đánh lại ván nữa. Tao chỉ dùng một tay chấp mày, đánh thắng được tao thì coi như mày giỏi."
Gã quần ống loe nghe vậy, rốt cuộc lòng dạ vẫn ấm ức không cam tâm. Gã cắn răng lồm cồm bò dậy, vung tay lao thẳng vào người Diệp Thiên Hủy.
Thế nhưng Diệp Thiên Hủy bây giờ đã có thừa kinh nghiệm đánh đấm thực chiến rồi. Cô chỉ cần hơi nghiêng người né đòn, sau đó bẻ quặt tay gã ra sau lưng khóa chặt lại. Dưới chân bồi thêm một cú ngáng, gã ống loe lại ngã rầm xuống đất "bịch" một tiếng, ngã sấp mặt theo tư thế "chó gặm bùn".
Đám đông xung quanh chứng kiến cảnh đó liền đồng loạt vỗ tay rào rào, hò reo tán thưởng.
Mặt mũi gã ống loe lấm lem bụi đất, gã cố sức cựa quậy chống cự, mặt mày đỏ gay đỏ gắt mà vẫn chẳng thể nào nhúc nhích được.
Cuối cùng hết cách, gã đành phải nằm rạp xuống đất chịu trận, nhục nhã lắng nghe tiếng cười nhạo cợt của đám đông.
Lúc này Diệp Thiên Hủy mới buông gã ra: "Người không đụng ta ta không đụng người, kẻ nào dám đụng đến ta, xem bà đây có đánh chết mày không."
Nói xong, cô vỗ vỗ tay phủi bụi, xách đồ đạc thong thả bước về phòng mình.
Đám đông phía sau xem kịch vui vẫn còn thòm thèm, nhưng thấy nhân vật chính đã đóng cửa vào phòng rồi, họ cũng đành xì xầm bàn tán thêm vài câu rồi tự động giải tán.
Diệp Thiên Hủy ở trong phòng lắng nghe động tĩnh bên ngoài, dĩ nhiên thừa hiểu rằng chiêu "giết gà dọa khỉ" của mình đã phát huy tác dụng. Sau trận chiến này, dám chắc khu này chẳng còn kẻ nào dám tự rước họa vào thân mà đi chọc ghẹo cô nữa.
Bấy giờ cô mới gạt phăng mọi chuyện ra sau đầu, với tay bật đèn lên, tập trung đối chiếu với tờ lịch thi đấu. Ngày mốt chính là ngày khai mạc mùa giải đua ngựa mới, sẽ có hai trận của ngựa Lớp 5 và một trận của ngựa Lớp 4.
Những trận khác thì không nói làm gì, nhưng trong một trận của Lớp 5 có sự góp mặt của vài con ngựa mà cô khá ưng mắt.
Cô định bụng sẽ xuống tiền đặt cược, nhưng mà riêng khoản cá cược này cũng chia thành vô số thể loại khác nhau.
Ví dụ như có thể chọn cược "Độc đắc" (Win), yêu cầu bắt buộc là phải cược trúng con ngựa về nhất trận. Cũng có thể chọn "Tam trọng thái" (Tierce), luật là phải đoán trúng cả ba con ngựa về đích đầu tiên theo đúng số thứ tự. Hoặc một cách khác là "Đơn T" (Trio), cách này dễ thở hơn, chỉ cần chọn đúng ba con ngựa về nhất, nhì, ba mà không cần quan tâm đến thứ tự xếp hạng của chúng.
Mỗi một hạng mục cược lại có một quỹ tiền thưởng độc lập. Tùy thuộc vào độ khó của thể lệ mà số tiền thưởng cũng chênh lệch nhau rất lớn.
Phải công nhận một điều, các hạng mục cược này cực kỳ phong phú và phức tạp. Muốn ôm được mẻ tiền lớn nhất hoàn toàn không phải là chuyện dễ xơi. Cô bắt buộc phải tận dụng tất tần tật những thông tin mình thu thập được hiện tại để phân tích, đánh giá, sau đó mới chọn ra cửa cược có tỷ lệ thắng cao nhất. Và tất nhiên, nước cờ khôn ngoan nhất chính là dồn tiền vào hạng mục có quỹ thưởng khủng nhất rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


