May mà Cố Thời Chương có mang theo thẻ nhân viên, anh vô cùng thuận lợi dẫn Diệp Thiên Hủy ra ngoài.
Ra khỏi trường đua, Cố Thời Chương hỏi chỗ ở của Diệp Thiên Hủy. Cô cũng kể đại khái, nhưng khi nhắc đến khu vực cụ thể, cô cố tình đánh trống lảng, nói năng mập mờ giấu giếm.
Cố Thời Chương: "Khu bên đó hình như hơi phức tạp thì phải?"
Diệp Thiên Hủy: "Cũng tàm tạm, được cái giá thuê rẻ."
Cố Thời Chương: "Thế cũng được. Cô về bằng gì?"
Diệp Thiên Hủy: "Chắc là đi xe buýt thôi, phải chuyển trạm hai lần, cũng hơi phiền."
Cố Thời Chương gật đầu, không nói gì thêm, sau đó đưa hộp đồ ăn đang xách trên tay cho Diệp Thiên Hủy: "Cô nói rất có lý, bánh trái là do đầu bếp làm ra, bánh trái không có tội tình gì. Vậy nên cô cầm chỗ này về đi."
Rời khỏi trường đua, trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm, cả người thoải mái hơn hẳn, sự đề phòng đối với Cố Thời Chương cũng vơi đi nhiều.
Cô mỉm cười: "Vâng, cảm ơn anh. Ngoài ra cũng phải cảm ơn anh hôm nay đã dẫn tôi đi tham quan trường đua, giúp tôi vỡ lẽ ra được rất nhiều điều."
Phải thừa nhận rằng, nếu cứ để cô tự đi loanh quanh mù mờ thì chắc chắn chẳng bao giờ biết được mấy cái luật lệ chi tiết kia, cao lắm cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa. Nhờ anh ta giảng giải tường tận, cô đã nắm rõ hơn rất nhiều về quy tắc vận hành của trường đua, tình trạng của ngựa cũng như thể thức thi đấu.
Hiệu quả hơn hẳn so với việc đọc cuốn "Mã Kinh" kia.
Cố Thời Chương mím môi, nụ cười vô cùng ấm áp: "Đừng khách sáo, cô mau về đi. Số điện thoại tôi cho cô nhớ kỹ rồi chứ? Nếu có chuyện gì cần giúp, cứ gọi cho tôi."
Diệp Thiên Hủy gật đầu lia lịa: "Vâng vâng, tôi nhớ rồi!"
Tạm biệt nhau xong, Diệp Thiên Hủy xách theo đống đồ ăn đi ra bến bắt xe buýt.
Lên xe tìm được một chỗ ngồi, cô ngó qua cửa sổ nhìn ra xa, liền thấy Cố Thời Chương đang men theo con phố đi thẳng về phía trước. Anh nói anh sống ngay gần đây, giá thuê nhà cũng rất rẻ.
Đối với Cố Thời Chương, Diệp Thiên Hủy có biết ơn, nhưng trong lòng vẫn ôm một mối hoài nghi.
Bề ngoài cô có vẻ tưng tửng, vô tư bất cần, nhưng thực chất lại là kẻ mắc bệnh đa nghi bẩm sinh, hoàn toàn không dễ dàng mở lòng với người khác.
Về phần Cố Thời Chương này, dẫu anh ta có khuôn mặt giống hệt thánh nhân đi chăng nữa thì vẫn không thể lơ là cảnh giác, cần phải quan sát thêm. Còn chuyện có gọi điện thoại cho anh ta hay không thì cứ để sau hẵng tính.
Ngồi trên xe buýt, cô thong thả ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài. Khu vực này đang phát triển rất phồn vinh sầm uất. Các cửa tiệm ven đường đều được trang hoàng lộng lẫy, thời thượng. Những tấm biển quảng cáo khổng lồ của "Whisky Ngựa Trắng" hay "Thuốc lá Rồng Vàng" cực kỳ bắt mắt. Người đi đường cũng đủ muôn hình vạn trạng.
Khác hẳn với cái cảnh người người nhà nhà đều mặc một màu xanh xám đen đơn điệu ở Bắc Kinh, thời trang bên này quả thực cực kỳ sành điệu. Kẻ thì vest Tây giày da bóng lộn, người thì quần short ngắn cũn cỡn kết hợp cùng giày đế xuồng. Rất nhiều nam thanh nữ tú bôi sáp vuốt tóc dày cộp trên đầu, cứng đơ nhìn cứ như đang đội mái tóc giả lố lăng vậy.
Ngoài ra, còn có vài ma sơ mặc áo choàng Công giáo vội vã rảo bước ven đường.
Trên đường còn xuất hiện không ít những gương mặt ngoại quốc. Bên cạnh đám cảnh sát người da trắng gốc Anh, thi thoảng lại thấy bóng dáng của người Đông Nam Á. Da họ đen nhẻm, tóc hơi xoăn, thoạt nhìn đều là những người lao động tay chân thuộc tầng lớp đáy xã hội.
Lục lại chút kiến thức về lịch sử Hương Cảng, Diệp Thiên Hủy suy đoán bọn họ có lẽ là hậu duệ của những cảnh sát Ấn Độ xưa kia, hoặc cũng có thể là người Nepal chăng?
Cô tiếp tục ngồi xe buýt, chuyển trạm đến tận ba lần mới về tới được khu trọ của mình.
Vừa chứng kiến sự xa hoa tráng lệ ở khu Bào Mã Địa, nay quay về nhìn lại khu vực mình sống, quả thực là tồi tàn chua xót. Đây đích thị là khu ổ chuột trong truyền thuyết rồi.
Diệp Thiên Hủy càng ngộ ra một điều: Vẫn phải nỗ lực hết mình, phấn đấu để trở thành người bề trên ở cái đất Hương Cảng phồn hoa đô hội này. Cái cảnh nghèo hèn sống chật vật qua ngày thế này nhất định không thể kéo dài được.
Trước tiên, cô tạt vào sạp báo gần đó hỏi xem có cuốn tạp chí cũ nào không. Cô đang rất muốn đọc mấy tin lá cải bới móc đời tư của các đại gia tộc. Ông bác bán báo nghe xong thì ngớ người một lúc, sau đó lụi cụi chui vào trong nhà bới ra được một đống tạp chí cũ kỹ phủ đầy bụi. Diệp Thiên Hủy lật xem thử, bên trong toàn là những ân oán tình thù của các gia tộc hào môn Hương Cảng, nào là bà lớn bà bé tranh sủng, nào là anh em đấu đá giành giật gia sản.
Cô dứt khoát vung tiền mua sạch.
Cho dù không có tin tức về nhà họ Diệp, thì việc đọc nhiều, tìm hiểu nhiều cũng giúp cô làm quen được với cái vòng tròn thượng lưu của bọn họ, kiểu gì cũng có lợi.
Mua xong, cô tình cờ để ý thấy ngay bên cạnh có một quầy ghi vé cược cá ngựa. Hóa ra để thúc đẩy ngành công nghiệp đua ngựa ở Hương Cảng phồn vinh hơn, cũng như kích cầu sự cuồng nhiệt của giới chơi cá ngựa, chính quyền đã đặc cách mở thêm rất nhiều quầy ghi vé đặt cược rải rác khắp nơi. Việc đặt cược giờ đây tiện lợi chẳng khác gì mua một tờ tạp chí.
Diệp Thiên Hủy mua một tờ lịch thi đấu rồi đi thẳng về nhà.
Vì dạo gần đây lịch thi đấu của các giải phân lớp được xếp rất dày, ngày nào cũng có thể đặt cược, hơn nữa chỉ tầm hai ba tháng nữa là giải đấu mở rộng thường niên sẽ chính thức khởi tranh. Thế nên rõ ràng là đầu đường xó chợ đâu đâu cũng đang râm ran bàn tán chuyện cá ngựa. Ngay cả trong phòng khách của bà cụ chủ nhà, tivi cũng đang phát ra rả bản tin đua ngựa. Thời tiết lại đang mát mẻ, trước hành lang khu trọ có một đám mấy ông bác tay phe phẩy quạt mo cũng đang tụ tập chém gió chủ đề này.
Ông bác cười hỏi lại: "Mụi mụi cũng thích cá ngựa à?"
Diệp Thiên Hủy đáp: "Cháu cũng không rành lắm, mua cuốn tạp chí về đọc tìm hiểu chút thôi ạ."
Ông bác gật gù: "Cái môn này học vấn thâm sâu lắm đấy, cháu cứ từ từ mà ngâm cứu."
Diệp Thiên Hủy nghe vậy cũng rất đồng tình.
Ban đầu cô cứ đinh ninh rằng chỉ cần dựa vào tài coi tướng ngựa thần sầu của mình là đủ để phất lên đổi đời. Nhưng bây giờ cô mới ngộ ra, những mánh lới học vấn bên trong trò này quả thực quá thâm sâu.
Chưa bàn đến mấy cái luật lệ phức tạp rối rắm như gánh thêm tạ, nhường cân hay đối đầu theo lớp, chỉ tính riêng cái mớ hình thức đặt cược với vô vàn quỹ thưởng đủ loại màu sắc kia thôi, muốn nghiên cứu cho thấu đáo cũng phải tốn không ít công sức rồi.
Ngày mốt đã có một trận giải phân lớp để cá cược, nên chậm nhất là ngày mai cô bắt buộc phải xuống tiền. Thời gian chẳng còn nhiều nhặn gì, tối nay về phải tranh thủ vùi đầu vào nghiên cứu, có kết quả xong là sáng mai đi chốt kèo liền.
Cô bước lên cầu thang về phòng mình. Vừa vào đến nơi, cô liền lôi hai phần điểm tâm ra đặt lên bàn rồi mở ra xem thử. Túi đồ của Diệp Văn Nhân chỉ toàn là dăm ba loại bánh trái bình dân quen mắt, nhưng cái hộp của Cố Thời Chương thì quả thực xịn xò đủ món, vậy mà có cả xíu mại và bánh bao gạch cua nữa chứ.
Thật ra chạy ngược chạy xuôi nãy giờ, Diệp Thiên Hủy đã đói meo cả bụng. Cô cầm chiếc bánh bao gạch cua lên, cắn hai miếng đã nuốt chửng vào bụng. Bên trong nhân bánh độn từng miếng thịt cua, gạch cua to sụ, vị vừa tươi ngon vừa ngòn ngọt, ăn cuốn vô cùng.
Diệp Thiên Hủy cầm lòng không đặng, quất liền một hơi ba cái, sau đó lại nhón tay nếm thử mấy món điểm tâm khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)