Rời khỏi chợ đen, cô đến chợ rau mua hai cân thịt mới trở về.
Đó là một miếng thịt ba chỉ có cả nạc lẫn mỡ, Tô Mạn vừa đi vừa suy nghĩ xem nên ăn thế nào, khi về đến đội sản xuất, cô nấu cơm, lại mang một ít rau đến nhà xã viên đổi lấy một ít than tự làm để sưởi ấm vào mùa đông, về nhà cắt thịt ba chỉ thành từng lát mỏng, ướp với xì dầu, hành, gừng, tỏi. Cô lại bỏ ra ba đồng mua một gói bột thì là miễn phí vận chuyển trên Taobao, bóc bao bì, cho vào lọ cất kỹ.
Khi hai anh em Tô Hướng Đông, Tô Hướng Nam cùng Đường Bao trở về, Tô Mạn đã xiên xong thịt ba chỉ, chuẩn bị đặt lên bếp than nướng.
"Hôm nay ăn gì thế?" Tô Hướng Nam đã ngửi thấy mùi đồ ăn ngon.
"Đi rửa tay đi, hôm nay chúng ta ăn thịt nướng." Tô Mạn gọi ba đứa.
"Ôi, thịt nướng." Vẻ mặt của Tô Hướng Nam vô cùng khoa trương.
Tô Hướng Nam và Đường Bao rửa tay xong, lập tức xúm lại, mỗi người cầm hai xiên thịt heo nướng. Tô Mạn vừa rắc bột thì là lên vừa cười tủm tỉm nhìn Tô Hướng Đông: "Ba chị em mình ăn, anh hai của các em không thích ăn đâu." Rõ ràng là cậu ấy không hài lòng việc Tô Mạn đi chợ đen.
Mỡ nhỏ xuống than hồng, bốc lên một làn khói dầu, mùi thơm nồng đậm xộc thẳng vào mũi, kích thích dạ dày vốn trống rỗng của người ta co thắt lại.
Thái dương của Tô Hướng Đông lại giật giật mấy cái, kiêu ngạo đứng một lúc mới chịu đến gần.
Bốn người ăn một bữa no nê, ăn sạch sành sanh hai cân thịt heo.
Đi chợ đen liên tục năm ngày, trong tay Tô Mạn đã tích góp được hơn một trăm đồng, có tiền trong tay, lòng cô cũng yên tâm hơn nhiều. Ngoài ra còn có các loại phiếu chứng khác, cô đã rất quen thuộc với đường đi ở chợ đen, không muốn mạo hiểm đi chợ đen nữa.
Hôm nay khi trở về, cô mua mười sáu thước vải, định may cho bốn chị em mỗi người một bộ quần áo, áo của Tô Hướng Đông và Tô Hướng Nam đều đã ngắn cũn cỡn hở cả rốn.
Hôm nay là chủ nhật, trường học không đi học, một đám trẻ con đang chơi trên đống rơm rạ gần trường. Lộn nhào, chơi trốn tìm vô cùng vui vẻ.
Đột nhiên, giữa đám trẻ vui đùa, cô phát hiện một bóng dáng cô đơn, đó không phải là Đường Bao sao?
Cô bé ngồi dưới gốc cây, tay cầm một que củi nhỏ, chọc vào tổ kiến dưới đất, thỉnh thoảng lại đưa mắt ngưỡng mộ nhìn bọn trẻ đang vui đùa.
Sống mũi Tô Mạn chợt cay, nhìn thân hình nhỏ bé của cô bé đang co ro lại một góc, dáng vẻ vừa muốn chơi cùng những đứa trẻ khác nhưng lại chẳng thể nào hòa nhập được trông tội nghiệp vô cùng. Vậy trước đây, mỗi khi Đường Bao ra ngoài chơi cũng chỉ có thể đứng nhìn những đứa trẻ khác vui đùa thôi sao? Bọn trẻ chơi càng vui vẻ, cô bé lại càng cô đơn.
Tô Mạn bước đến bên cạnh cô bé. Đường Bao nhìn thấy chị, gương mặt ánh lên sự vui vẻ.
"Sao em không ra chơi cùng các bạn?" Tô Mạn chỉ tay về phía đám trẻ cách đó không xa.
Vẻ mặt Đường Bao chùng xuống, cô bé chỉ lắc đầu.
"Các bạn không chơi với em à?" Tô Mạn hỏi.
Đường Bao cúi đầu, đôi mắt to ngấn nước, cô bé co rúm người lại, cố gắng thu mình hết mức có thể.
Mắt Tô Mạn cũng cay cay, cô cảm thấy mình đã hỏi sai, không nên hỏi cô bé như vậy, càng hỏi chỉ càng làm cô bé thêm buồn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

