Làm xong việc, cô vội vàng nấu cơm, thấy Đường Bao đã phơi khô mộc nhĩ, nấm đã rửa sạch hết, Tô Mạn làm món nấm xào thập cẩm, cô không tiếc dầu, xào rất thơm.
Buổi chiều, Tô Mạn cầm tiền đến nhà nuôi gà của đội sản xuất mua trứng gà, đi bảy sáu nhà, mua được mười cân trứng gà, hết bốn đồng.
Hôm sau, ba giờ sáng Tô Mạn đã dậy, bắt đầu làm bánh bông lan. Tách lòng trắng, lòng đỏ trứng gà, lòng đỏ trộn với bột mì, dầu và nước thành hỗn hợp lòng đỏ, dùng năm cái đũa đánh bông lòng trắng với đường, sau đó trộn hỗn hợp lòng đỏ với lòng trắng đánh bông, đổ vào bát tráng men rồi hấp.
Hấp ba lần, làm được hai mươi cân bánh bông lan. Để nguội cắt thành từng miếng nhỏ cho vào túi vải trắng, sau đó cho vào giỏ xách siêu lớn, đang chuẩn bị đi lên huyện, quay lại thấy Tô Hướng Đông dùng đôi mắt đen như mực nhìn cô chằm chằm.
Tô Mạn cau mày: "Nhìn chị làm gì, chị đi chợ đen bán bánh bông lan đây." Một là vì cô đang rất cần tiền mặt, hai là vì Tô Hướng Đông sẽ không nghe lời cô, nhất định sẽ đi chợ đen buôn lậu lương thực, cô phải đi thăm dò trước, ít nhất cũng phải quen thuộc với các con đường ở đó.
Tô Hướng Đông định đến xách cái giỏ trong tay cô: "Em đi cùng chị."
Huyện cũng không quá xa, đi bộ hơn một tiếng là đến. Cô biết vị trí gần đúng của chợ đen, nhưng không biết chính xác nó ở đâu. Mãi cho đến khi cô thấy vẻ mặt của những người đi trên đường có chút khác thường, trông họ có vẻ căng thẳng, cẩn thận, cô mới biết mình chắc chắn đã đến gần chợ đen.
Cô rẽ vào một con hẻm nhỏ, đi ngoằn ngoèo mấy vòng, quả nhiên ở một con hẻm khá rộng, cô thấy một số người đeo khẩu trang hoặc xách giỏ đi đi lại lại.
Cô hé một khe hở của túi vải, nhắm vào những người trung niên ăn mặc tươm tất, thỉnh thoảng lướt qua họ. Gió do bước chân cô tạo ra mang theo hương thơm ngọt ngào của bánh, Tô Mạn nhanh chóng có được khách hàng đầu tiên, đó là một người phụ nữ trung niên, hai người chỉ nhìn nhau một cái, rất ăn ý đi trước đi sau đến một nơi khuất người.
"Bánh bán thế nào?" Người phụ nữ trung niên hỏi.
Tô Mạn thấy bà ấy ăn mặc tươm tất, liền bẻ một miếng cho bà ấy nếm thử, nói: "Một đồng rưỡi một cân, không cần phiếu, hoặc một đồng hai một cân, đưa cho tôi ít phiếu, phiếu vải, phiếu đường, phiếu thịt, phiếu thực phẩm phụ, phiếu công nghiệp đều được, phiếu lương thực thì không cần."
Mua lương thực ngoài phiếu lương thực ra, còn cần cả sổ lương thực, Tô Mạn có lấy phiếu lương thực cũng chẳng có tác dụng gì.
Người phụ nữ trung niên rất hài lòng với vị của bánh, một hơi mua luôn năm cân, đưa cho cô năm đồng, còn có một cân phiếu đường, mười sáu thước phiếu vải.
Cũng chưa chắc đã mua được bánh bông lan ở cung tiêu xã, Tô Mạn nhanh chóng bán hết hai mươi cân, tổng cộng bán được hai mươi đồng cùng các loại phiếu lặt vặt.
Cô hơi thả lỏng một chút, đi hết các con đường nhỏ trong phạm vi chợ đen, thầm ghi nhớ đường đi. Ra khỏi khu vực chợ đen, cô lại đi dạo xung quanh, gần đây chỉ có một con đường lớn cho xe tải chạy, theo như trong sách viết, chắc chắn Tô Hướng Đông chạy về phía này mới bị xe tông, đến lúc đó nhắc nhở cậu ấy đừng chạy về phía này là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
