Lục Nguyên lắc đầu. Tô Mạn thở dài, bác sĩ ở trạm y tế là một người có lập trường chính trị đúng đắn, lại có phần cứng nhắc, không có lòng trắc ẩn, tuyệt đối sẽ không bán thuốc cho người ở chuồng bò.
Cô nói: "Cậu đợi tôi một chút." Nói xong cô quay người đi ra ngoài.
Lục Nguyên vắt khô khăn, hắt nước ra ngoài cửa, nhìn bóng lưng mảnh mai của cô gái, cơ thể cô chưa hoàn toàn bình phục, đầu vẫn còn quấn băng gạc, nhìn mảnh băng trắng đó, tâm trạng của Lục Nguyên có chút phức tạp.
Lúc Tô Mạn đến trạm y tế, bác sĩ đã đóng cửa về nhà, cô đành phải đến nhà ông ấy tìm. Bác sĩ đối với cô khá nhiệt tình, cùng cô quay lại trạm y tế, thay thuốc và băng gạc trên đầu cho cô, rồi lấy cho cô một liều thuốc hạ sốt.
Tô Mạn trả luôn cả tiền thuốc lần trước, cầm thuốc rồi lại đi theo con đường nhỏ về phía chuồng bò, từ xa đã thấy Lục Nguyên đang đứng ở cửa, thấy cô, anh bèn vào nhà trước. Tô Mạn đi vào sau, Lục Nguyên đã rót sẵn nước ấm, hai người cùng nhau cho Hà Tùng Lam uống thuốc. Tô Mạn đưa phần thuốc còn lại cho Lục Nguyên, dặn anh cách uống thuốc.
Lục Nguyên im lặng nhận thuốc, đặt lên chiếc tủ đứng đơn sơ, hỏi cô: "Chuyện quan trọng cô muốn nói là gì?"
Tô Mạn có chút ngại không dám mở miệng, nhưng chuyện liên quan đến tiền bạc cô tuyệt đối không mềm lòng, hơn nữa cô biết tình tiết truyện, tuy trong thời gian cải tạo lao động ở chuồng bò Hà Tùng Lam nhiều bệnh tật, nhưng không chết, đã thắng lợi chờ đến ngày được minh oan trở về thành phố, khôi phục công việc, nhận được địa vị và sự tôn trọng đáng có, nên cô cũng không làm cho hoàn cảnh bi thảm của họ thêm tồi tệ, đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương.
Cô hắng giọng, dùng giọng nói vừa phải nói: "Lần trước mẹ cậu bị bệnh nặng, tôi đã tặng cậu một củ nhân sâm để cứu mạng, củ nhân sâm đó không thể cho không, phải quy đổi ra giá thị trường là 200 đồng."
Lục Nguyên im lặng khoảng hai phút, quay người tìm giấy bút, viết xoèn xoẹt lên giấy.
Tô Mạn ngược lại không thấy có gì đáng ngại, đương nhiên phải viết giấy nợ, đợi anh được minh oan về thủ đô, cô biết tìm anh ở đâu, giấy nợ chính là bằng chứng.
Anh viết xong, cắn rách ngón trỏ, một giọt máu tròn đọng lại trên đầu ngón tay, đợi giọt máu ngưng tụ lớn hơn, anh nhấn một dấu tay đỏ thẫm lên giấy nợ.
Tô Mạn cạn lời. Cô nói Lục Nguyên viết giấy nợ, chứ có bảo anh điểm chỉ bằng máu đâu?
Đang định quay người đưa giấy nợ cho Tô Mạn, áo của Lục Nguyên bị cái đinh lồi ra trên tủ vướng vào, một tiếng "xoẹt" vải rách, vạt áo trước bị rách một đường lớn, để lộ một mảng da trắng nõn.
Lục Nguyên cúi đầu im lặng nhìn, rồi đưa giấy nợ cho Tô Mạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)