Chẳng lẽ sau khi biết tin bố mình bị quy là phần tử phản cách mạng hiện hành, cô ta cảm động lây, tư tưởng đã có sự thay đổi lớn, bắt đầu nhìn nhận cuộc vận động này bằng con mắt nghi ngờ?
Tô Mạn nhìn bóng dáng Chu Thời Phương biến mất trên con đường nhỏ, quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu niên dáng người cao thẳng đang chống tay vào cửa đứng đó, đôi mắt đen như vực sâu đang nhìn cô.
Ngũ quan của thiếu niên vô cùng tinh xảo, đẹp đến mức khiến Tô Mạn suýt quên mất mục đích mình đến đây.
Hai người nhìn nhau khoảng ba mươi giây, thấy rõ ràng vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của thiếu niên, Tô Mạn mới hoàn hồn lại, lên tiếng nói: "Tôi tìm cậu có một chuyện rất, rất quan trọng."
Thiếu niên này là vai phản diện lớn nhất trong truyện, tên là Lục Nguyên. Trải nghiệm theo mẹ bị chuyển xuống cải tạo lao động từ thời niên thiếu, đã khiến tâm lý của anh trở nên đen tối và lệch lạc. Sau khi trở thành một doanh nhân, anh đã hoàn toàn biến chất, làm khuynh đảo huyết mạch kinh tế quốc gia, gây ra chấn động và suy thoái kinh tế, cuối cùng nhận lấy một kết cục vô cùng bi thảm.
Cho nên trong ánh mắt Tô Mạn nhìn anh có thêm một chút ý vị đồng bệnh tương liên.
Tô Mạn tiến đến cửa, nói: "Vào trong rồi nói."
Lục Nguyên không hề có ý định nhường đường, vẫn chắn ở cửa, thậm chí Tô Mạn còn cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, cô liếc nhìn anh, nói: "Cậu tránh ra."
Mắt cô trong veo, ánh nhìn thanh khiết, không chút tạp chất như suối trên núi. Hiển nhiên Lục Nguyên đã bị ánh mắt của cô chạm đến, anh nghiêng người để cô vào, rồi cũng đi theo vào.
Trên giường đất là mẹ của Lục Nguyên, Hà Tùng Lam, người phụ nữ duy nhất sống trong chuồng bò. Tô Mạn đưa tay sờ thử nhiệt độ của bà, cô giật mình, ước chừng phải 40 độ.
Tô Mạn rụt tay lại, chân mày thanh tú khẽ nhíu lại, cô nhìn Lục Nguyên: "Mẹ cậu sốt cao lắm, cứ thế này sẽ tổn thương đến não, tại sao cậu không nhận lòng tốt của cô ta?"
"Không muốn." Giọng nói của thiếu niên lạnh như băng, nhưng lại không thể hạ được nhiệt độ cơ thể của mẹ anh, có ích gì chứ?
"Có nước ấm không, lấy một chậu đến đây, thêm một cái khăn mặt, tôi lau người hạ sốt vật lý cho mẹ cậu." Tô Mạn nói.
Thấy Lục Nguyên đứng yên không động đậy, Tô Mạn nói thêm: "Đừng lề mề nữa, lãng phí thời gian! Làm xong tôi còn có chuyện quan trọng muốn nói."
Lục Nguyên mím chặt môi mỏng, đôi mắt đen thẳm, không biết đang nghĩ gì, nhưng cuối cùng cũng bưng nước ấm và mang khăn mặt đến.
"Cậu ra ngoài trước đi, đợi tôi gọi rồi hãy vào." Tô Mạn nhúng khăn vào nước, vắt khô, nói với thiếu niên vẫn đang đứng trên đất.
Lục Nguyên vô thức đi ra ngoài, không hiểu tại sao, cô gái này cứ dùng giọng điệu ra lệnh nói chuyện với anh, mà anh lại không từ chối, cứ nghe theo lời cô.
Tô Mạn cởi cúc áo của Hà Tùng Lam, lau người cho bà hai lần, lau xong, cô dùng tay sờ trán lần nữa, nhiệt độ đã trở lại bình thường, nhưng không lâu sau nhiệt độ sẽ lại tăng lên. Cô cài lại cúc áo cho Hà Tùng Lam, gọi Lục Nguyên vào, hỏi anh: "Đã cho mẹ cậu uống thuốc hạ sốt chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)