Rồi Thẩm Uyển nhìn Thẩm Tiểu Vũ, nhếch môi ra hiệu cho con nhìn Thẩm Gia Dương: "Đây là ba con đấy, gọi ba đi con!" Thẩm Tiểu Vũ liền nhìn sang, “a a” hai tiếng. Thẩm Gia Dương cũng đáp lại, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con, bóp nhẹ: "Con chào ba à? Con gái ngoan quá! Đợi con biết nói, phải gọi ba là ba ba nhé, được không?"
Thẩm Uyển lập tức phản đối: "Không được, con phải gọi mẹ trước."
Thẩm Gia Dương không tranh luận với vợ: "Được rồi, được rồi, em nói sao thì là vậy. Cơm chín rồi, đến giờ ăn rồi. Em muốn bế con ra ngoài hay để con bé chơi trên giường?"
Hôm nay không phải nấu cơm, giờ cơm nước đã xong xuôi, Thẩm Uyển cũng không thể để mọi người chờ mình, nên cô nói: "Em bế con ra ngoài cùng. Giờ con bé dậy rồi, để con bé ở đây một mình em không yên tâm. Để em mặc quần áo cho con bé đã, nhanh thôi mà."
Vừa nãy Thẩm Uyển đã may xong một bộ quần áo nhỏ, giờ có thể lấy ra dùng ngay.
Thẩm Uyển mặc bộ đồ mới may cho Thẩm Tiểu Vũ, sợ con bị lạnh nên lại quấn thêm một lớp khăn bên ngoài, xong xuôi mới bế con ra khỏi giường: "Xong rồi, đi thôi."
Hai vợ chồng bế con ra đến nhà chính thì thấy cơm đã dọn sẵn trên bàn.
Cả nhà già trẻ lớn bé hơn chục người, lũ trẻ không chiếm nhiều chỗ nên vẫn ngồi chung bàn. Vì nhà dùng bàn tròn lớn nên chen chúc một chút là đủ.
Ông bà cụ ngồi đầu bàn, con cháu ngồi xung quanh. Bà cụ và hai cô con dâu bê mấy lượt mới dọn hết cơm nước lên bàn. Bữa tối chỉ có cháo, dưa muối, bánh ngô và một đĩa rau dại luộc mà lũ trẻ hái được lúc đi chơi.
"Mọi người ngồi xuống ăn cơm thôi!" Bà cụ vừa nói, cả nhà liền yên vị.
Thẩm Gia Dương và Thẩm Uyển ngồi vào chỗ của mình. Thẩm Uyển đang bế con nên rất nổi bật, bà cụ liếc nhìn cô. Chưa kịp nói gì thì Thẩm Uyển đã giải thích: "Con bé vừa dậy không thấy ai nên con không yên tâm. Với lại lúc nãy con đã cho con bé ăn cháo rồi, nó ngoan lắm, không quấy đâu ạ!" Giọng cô đầy tự tin. Chị dâu hai cũng thêm vào: "Đúng vậy mẹ, lúc nãy con ở trong phòng với vợ chồng lão Tam, thấy con bé ngoan thật, không hề khóc lóc gì cả!"
Chỉ có chị dâu cả là im lặng, lườm nguýt mẹ con Thẩm Uyển.
Một đứa con gái thôi mà cũng được tâng bốc lên tận mây xanh. Không quấy khóc chẳng qua là vì nó đang ngủ thôi. Nói có nửa vời, tưởng ai cũng ngốc à!
Thẩm Tiểu Vũ cũng rất hợp tác, ngoan ngoãn há miệng ăn từng miếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


