Trong vô số ánh mắt tràn ngập ác ý, Thịnh Hạ nhấc nhấc túi muối hạt to trong tay như xách một cái búa tạ, không nói một lời xoay xoay cổ và cổ tay.
Thịnh Thi Thi khí thế hung hăng lại còn ỷ đông hiếp yếu, nhìn bộ dạng này muốn hòa bình thoát thân e là không thể nào rồi.
Nhưng không sao.
Đây không phải là nhà hát cần phải múa mép khua môi diễn kịch giả vờ uất ức.
Đã hơn mười giờ sáng, trên phố cũng chẳng có mấy người.
Chỉ cần động tác của cô đủ nhanh đánh xong là chạy, nếu nắm bắt cơ hội ra tay chuẩn xác, ít nhất cũng có thể tặng thêm cho Thịnh Thi Thi vài cái tát.
Một chọi nhiều tỷ lệ thắng đáng lo ngại.
Nhưng chỉ cần nhắm chằm chằm vào một mình Thịnh Thi Thi mà tẩn, nói thế nào cũng có thể tặng ả một khuôn mặt nở hoa đào.
Thịnh Hạ hà một hơi nóng vào lòng bàn tay.
Thịnh Thi Thi bị động tác này của cô gợi lại ký ức không vui, lập tức cảnh giác lùi lại vài bước hét lớn: “Bắt lấy nó!”
“Đừng để nó chạy!”
“Bà mày cho mày chết!”
Thịnh Hạ chưa vung tay ra, nhấc chân nhắm chuẩn người đang lao tới tung một cước đá bay, người bị đá ôi chao một tiếng ngã lăn ra đất.
Thịnh Hạ làm bộ muốn xông tới, Thịnh Thi Thi thấy vậy kinh hoàng hét lớn: “A!”
“Làm gì đấy?!”
Một tiếng quát đầy chính trực vang lên từ phía sau, Thịnh Hạ khựng lại, dừng ngay động tác định đập muối hạt to lên đầu Thịnh Thi Thi.
Người đến lúc xông tới còn thổi vài tiếng còi chói tai, những người vốn định nhào tới động tay khựng ngay lại, đồng loạt quay người.
Thịnh Hạ vừa quay đầu, liền nhìn thấy Cố Nhung đang chống tay lên đầu gối thở hổn hển cách đó không xa.
Có lẽ là vì thời gian chạy từ đầu phố đến cuối phố quá ngắn, hắn chạy đến mức tóc mái bay ngược ra sau đầu, lộ ra vầng trán đầy đặn và một đôi mắt hút hồn.
Lúc ngước mắt nhìn sang còn chưa nói nên lời, vừa há miệng trên lông mày và ánh mắt đã phủ lên một lớp sương trắng.
Khóe môi cong lên, là đang cười.
Thịnh Hạ đứng trong đám người bao vây mình thành một vòng tròn tràn ngập ý đồ xấu, khoảnh khắc chạm mắt bắt gặp nụ cười ấy, không nhịn được cũng bật cười theo.
Người của đội trị an ngậm còi xông tới, dùi cui trong tay chỉ thẳng đầy đe dọa: “Có người nói các người tụ tập gây rối ở đây, nghi ngờ cướp giật!”
Thịnh Hạ bị hai chữ cướp giật làm chấn động một chút, lặng lẽ xua tay với Cố Nhung đang làm bộ muốn qua đây.
Thịnh Hạ đổi tư thế ôm chặt cái túi trong lòng, trên khuôn mặt vô tội hiện ra vài phần căng thẳng sợ hãi như mới chợt nhận ra: “Tôi vừa từ hợp tác xã tín dụng ra thì bị bọn họ chặn lại, là muốn cướp giật sao?”
“Giữa thanh thiên bạch nhật cướp giật trên đường phố?!”
Đám người Thịnh Thi Thi hoàn toàn không ngờ sự việc lại tiến triển theo hướng này, triệt để ngây dại.
Người bị Thịnh Hạ đá ngã hoảng hốt đứng dậy, chỉ vào Thịnh Hạ la lối: “Mày ngay cả ăn mày cũng không bằng xứng đáng để chúng tao cướp? Mày...”
“Vậy các người chặn tôi lại làm gì?”
Thịnh Hạ cười như không cười liếc qua một cái, mặt mang vẻ chợt hiểu ra: “Không phải vì cướp giật, chẳng lẽ là vì tụ tập đánh nhau?”
“Sao, muốn đánh tôi à?”
Cùng với việc chính sách thắt chặt, những năm gần đây cường độ trừng phạt nghiêm khắc đối với việc tụ tập gây rối không ngừng tăng lên, bất kể là cướp giật hay đánh nhau đều không có quả ngon để ăn.
Thịnh Hạ vài ba câu liền đổ một tội danh cực lớn không ai gánh nổi, lập tức đập cho những người có mặt ở đó đầu óc ong ong hết đợt này đến đợt khác.
Những người này đều là người có công ăn việc làm, bọn họ sợ gây ra ảnh hưởng không tốt hơn ai hết.
Thịnh Thi Thi mặt mày trắng bệch hung hăng nghiến răng: “Đều là hiểu lầm.”
“Chị, em chỉ muốn thay mặt bố mẹ chuyển lời bảo chị nhớ về nhà, kẻo...”
“Vậy phiền cô chuyển lời cho bố mẹ cô, đó không phải nhà tôi.”
Thịnh Hạ bóp nghẹt sự giả tình giả ý của Thịnh Thi Thi, nghiêm túc nói lời cảm ơn với nhân viên trị an chạy một mạch đến đây.
Biết được là một sự hiểu lầm, người đến trút được gánh nặng đồng thời còn cảnh cáo vài câu.
Thịnh Thi Thi không dám làm lớn chuyện, cố nén giận dữ dẫn theo đám tay chân của mình đi, trước khi đi còn ném lại một câu mày cứ đợi đấy cho tao.
Đuôi mắt Thịnh Hạ ánh lên vẻ trào phúng hừ một tiếng, quay người lại liền nhìn thấy Cố Nhung đang tựa vào xe ba gác nghiêng đầu với mình: “Bà chủ, lên xe.”
Bà chủ ôm đồ mua được đắc ý ngồi ngay ngắn.
Bà chủ không hề keo kiệt đưa ra lời khen ngợi: “Anh phản ứng cũng nhanh phết.”
Nếu Cố Nhung trực tiếp qua giúp đỡ, chỉ riêng cái thể hình to lớn này của hắn cắm rễ vào đám đông lực uy hiếp đã mười phần, đánh ước chừng là không đánh nổi.
Thịnh Hạ bĩu môi nói thật: “Vẫn hơi bực.”
Mới sáng ngày ra đã bị chặn lại mắng một trận, chỉ đá được một cước còn không đá trúng kẻ chủ mưu, thực sự không thể gọi là hả giận.
Cố Nhung cười trầm thấp vài tiếng, quay đầu xe chệch khỏi hướng dự định ban đầu, huýt sáo một cái nói: “Vậy bà chủ ngồi vững nhé, đưa em đi xả giận.”
Sự quay đầu đột ngột khiến Thịnh Hạ theo bản năng bám chặt lấy khung xe, còn chưa kịp hỏi xả giận thế nào, đã bị tiếng gió rít gào do tăng tốc rót đầy tai.
Thịnh Hạ trơ mắt nhìn Cố Nhung đạp xe bay nhanh vòng qua ngã tư lao vào một con hẻm nhỏ, từ đầu hẻm xông ra vừa vặn nhìn thấy đám người Thịnh Thi Thi đang đứng bên đường.
Thịnh Hạ còn chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy Cố Nhung nói: “Quần áo về giặt, giận phải xả hôm nay.”
“Che mặt lại nhé, chỉ vèo một cái thôi.”
Cố Nhung vừa dứt lời, Thịnh Hạ bị đầu xe đột ngột tăng tốc hất nghiêng mạnh về phía sau, cô vừa vội vàng cúi đầu xuống, đã nghe thấy mấy người đang đứng đó phát ra tiếng kêu thảm thiết: “A!”
“Quần áo của tôi!”
“Anh đi xe kiểu gì thế!”
“Trên đất có nước anh không nhìn thấy à!”
Thịnh Hạ: “...”
Thịnh Hạ thực sự không nhịn được quay đầu nhìn lại một cái, chỉ thấy bên đường đọng đầy tuyết vụn bùn nhão, mấy người kia bị bùn đất bắn đầy người như người bùn, trong đó Thịnh Thi Thi ăn mặc sang trọng nhất thậm chí ngay cả chiếc băng đô màu hồng cũng biến thành màu đen.
Người bị bắn đầy bùn bẩn nhận ra Thịnh Hạ trên xe, tức muốn hộc máu chửi ầm lên muốn đuổi theo.
Tuy nhiên chỉ một khúc cua, người chửi ầm lên đã bị bỏ lại hoàn toàn phía sau, Thịnh Hạ trước tiên là trợn mắt há hốc mồm, cái miệng há to bị cái lạnh cuốn vào đầu lưỡi run rẩy.
Cố Nhung huýt một tiếng sáo vui vẻ, thong thả hỏi: “Còn bực không?”
Thịnh Hạ hoàn hồn nhìn chằm chằm vào tấm lưng rộng lớn của Cố Nhung, giọng nói cũng vì nhịn cười mà run rẩy: “Nếu vẫn còn bực thì sao?”
“Lại quay lại cán vũng nước bẩn một lần nữa à?”
“Thế thì không được rồi.”
Trong giọng nói của Cố Nhung tràn ngập sự tiếc nuối không chút thành ý, than thở dông dài: “Đi nữa ước chừng là không tìm được vị trí thích hợp như vậy nữa đâu.”
“Em có nhìn thấy cái mác chưa bóc giấu sau cổ áo của mấy người đó không?”
Thịnh Hạ không chú ý tới chi tiết này nên không lên tiếng.
Cố Nhung điềm nhiên như không: “Nếu tôi đoán không lầm, đó là đồ chưa thanh toán lén lút mang từ trong kho ra mặc.”
Trong nhóm người đó nhân viên của Bách hóa Vĩnh Hưng đã chiếm hai người, quần áo mới chưa bóc mác xuất hiện bên ngoài cửa hàng, tám chín phần mười không thoát khỏi quan hệ với hai người này.
Bây giờ quần áo bị bẩn rồi, thì không thể nào có cơ hội trả lại nguyên vẹn nữa.
Vừa nghĩ đến cảnh Thịnh Thi Thi phải cắn răng bỏ tiền túi ra mua bộ quần áo đó, Thịnh Hạ nhịn nửa ngày rốt cuộc không nhịn được phì cười.
Thịnh Hạ giơ ngón tay cái lên với bóng lưng Cố Nhung: “Nhung ca, vẫn là anh nợ đòn thật đấy!”
Cố Nhung lầm bầm một câu: “Em đang khen tôi đấy à?”
Thịnh Hạ vui vẻ không chịu được tựa đầu vào khung xe, nhắm mắt lại bắt đầu vẽ bánh vẽ cho Cố Nhung: “Đợi về sẽ lắp ráp xong máy kéo cho anh, ngày mai lại sửa cho anh hai cái quạt điện!”
Cố Nhung đầu cũng không ngoảnh lại bật cười thành tiếng: “Được, tôi đợi.”
Tuy nhiên đợi đến khi quay lại nhà kho bí mật của Cố Nhung, sau many lần thử nghiệm lặp đi lặp lại không có kết quả, Thịnh Hạ cuối cùng cũng nhận ra có những chiếc bánh vẽ không dễ nuốt như vậy.
Thịnh Hạ cầm cờ lê gõ gõ xuống đất, bất đắc dĩ nói: “Nhung ca, bánh xe vẫn không được.”
“Anh lại nghĩ cách kiếm chút phế liệu đồng bộ từ chỗ khác về nhé?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



