Thịnh Hạ vốn tưởng mình sẽ ngủ không ngon, tuy nhiên mọi chuyện diễn ra lại hoàn toàn trái ngược với dự đoán.
Cô không chỉ ngủ sớm, một đêm không mộng mị chất lượng giấc ngủ còn cao đến lạ thường.
Ngay cả tiếng động nấu cơm trên bãi đất trống bên ngoài cũng không đánh thức cô, nếu không phải Cố Nhung đến gõ cửa, cô ước chừng còn có thể ngủ thêm lúc nữa.
Trong nhà kho cũng không lạnh thấu xương như tưởng tượng, ngược lại còn tỏa ra một luồng hơi ấm áp.
Thịnh Hạ bước ra liền nhìn thấy đống than vẫn còn tỏa ánh sáng đỏ trong đường hầm sưởi bên ngoài nhà kho.
Giống với nguyên lý của giường đất sưởi lửa trong căn nhà nhỏ ở thôn, trong đường hầm sưởi đốt than, trong nhà sẽ trở nên ấm áp.
Chỉ là Thịnh Hạ phân minh nhớ rõ tối qua đều không có dấu vết nhóm lửa, rõ ràng là nửa đêm về sáng mới đốt.
Thịnh Hạ mím mím môi, không nói gì đi đánh răng rửa mặt.
Ra ngoài không có điều kiện để cầu kỳ nhiều như vậy, Thịnh Hạ dùng nước muối súc miệng đơn giản lau mặt, đi đến bên đống lửa bưng bát đựng cháo ngô hạt to lên, men theo miệng bát từ từ húp vài ngụm.
Lúc húp cháo chú ý tới Lục Tử đang lén lút nhìn về phía mình, giơ tay vò loạn xạ, theo bản năng quay đầu hỏi Cố Nhung: “Mặt tôi dính dầu máy à?”
Cố Nhung trông không có tinh thần lắm, thần sắc ủ rũ giọng điệu cũng lười biếng: “Không.”
Ngược lại còn trắng đến chói mắt.
Nền da của Thịnh Hạ cực tốt, cho dù giống như những người khác đều chỉ dùng nước lã rửa mặt, cũng trắng ngần ửng hồng, khí sắc vô cùng tốt.
Trên bãi đất trống của nhà kho bỏ hoang ít người lui tới, Thịnh Hạ bưng bát ngồi ở đây đều có vẻ lạc lõng, cực kỳ giống một bông hoa kiều diễm vô tình mọc trên mảnh đất hoang.
Chỉ là Cố Nhung biết, bông hoa này thực ra chẳng hề yếu đuối chút nào.
Cố Nhung lùa nhanh vài miếng ăn qua loa cho đầy bụng, ánh mắt sắc lẹm quét qua, Lục Tử lập tức như gặp phải khắc tinh, lăn lê bò toài bưng bát chạy mất.
Đại Thuận húp sùm sụp đổ thức ăn vào miệng, ậm ừ không rõ ràng nói: “Bên này chúng tôi trông chừng rồi, Nhung ca và chị dâu cứ yên tâm đi đi.”
Không thể để Lục Tử nói nhiều nữa.
Tên đó mà nói nữa là sẽ bị Cố Nhung đánh chết mất!
Cố Nhung gõ gõ cằm vừa đứng dậy, đã nghe thấy Thịnh Hạ nói: “Thực ra cậu có thể gọi tên tôi.”
Đại Thuận và Lục Tử nhìn qua là biết người nhà mình có tình nghĩa không cạn với Cố Nhung, Thịnh Hạ không có ác cảm với bọn họ.
Chỉ là cách xưng hô mặc định của bọn họ khiến Thịnh Hạ có chút bối rối.
Cô và Cố Nhung đều biết kết hôn chỉ là một cái cớ, căn bản không phải là chuyện như vậy.
Những người này một tiếng chị dâu hai tiếng chị dâu gọi trôi chảy như nước chảy mây trôi, bản thân Thịnh Hạ nghe xong trong lòng vô cớ thấy gượng gạo.
Đại Thuận mờ mịt ngẩng đầu lên từ trong bát, bất lực a một tiếng.
Cố Nhung căng thẳng sống lưng đứng thẳng tắp, ý vị không rõ nhìn cậu ta một cái.
Đại Thuận bị khóe môi kéo căng của Cố Nhung đâm cho nhe răng hít khí lạnh, không chút do dự nói: “Thế sao được?”
“Chị là vợ của Nhung ca, thì chính là chị dâu của chúng tôi! Gọi tên thì cũng quá không tôn trọng rồi, chị dâu chị đừng trêu chúng tôi nữa.”
“Chị dâu chị không phải còn có việc sao?”
Đại Thuận lau vụn thức ăn bên khóe miệng, chỉ vào Cố Nhung nói: “Nhung ca sáng sớm đã đợi rồi, chị dâu hai người mau đi làm việc đi!”
Thịnh Hạ vốn dĩ là thuận miệng nhắc tới, kết quả bị một đống chị dâu của Đại Thuận đập cho đau cả đầu.
Để tránh cho tai mình tiếp tục chịu tội, Thịnh Hạ không dám nói thêm một câu nhấc chân đi luôn.
Cố Nhung ngồi trên xe ba gác phủi phủi tay lái, gáy quay về phía Thịnh Hạ cũng không nhìn ra cảm xúc.
Cố Nhung nói: “Lên xe.”
Việc đầu tiên Thịnh Hạ làm là đến hợp tác xã tín dụng trên huyện để gửi tiền.
Tiền mặt số chẵn gửi xong trong một lần, Thịnh Hạ cẩn thận cất kỹ cuốn sổ tiết kiệm vẫn còn mang theo hơi ấm, bước ra khỏi hợp tác xã tín dụng bước tiếp theo là đi mua muối hạt to.
Rang hạt dưa và rang lạc đều dùng đến muối hạt to, đây là thứ không thể thiếu để Thịnh Hạ bày sạp ngày mai.
Chỉ là Thịnh Hạ không ngờ thế này cũng có thể gặp người quen.
Lại còn là loại người quen vô cùng khó nói.
Cố Nhung xếp gọn những thứ Thịnh Hạ mua lên xe ba gác, quay đầu lại liền nhìn thấy trước mặt Thịnh Hạ ở bên kia đường có thêm một nam vài nữ, trực tiếp bao vây Thịnh Hạ lại.
Mấy người vây quanh Thịnh Hạ ăn mặc trang điểm đều là kiểu dáng thời thượng nhất trong thành phố.
Người đứng đầu tiên chỉ nhìn sườn mặt có ba phần giống Thịnh Hạ, đeo một chiếc băng đô màu hồng tóc xõa ngang vai, còn mặc một chiếc áo khoác dạ dài đến đầu gối rất mốt.
Người đàn ông duy nhất đeo một cặp kính gọng đen, tóc còn mang theo dấu vết cố ý chải chuốt, cách một đoạn xa đều nhìn thấy hình dáng keo xịt tóc vuốt thành từng lọn, giống như một cây nấm cố tình phá đất xông lên trời, vô cùng chói mắt.
Gã nấm xách hai cái túi của Bách hóa Vĩnh Hưng trong tay, đứng giữa đám con gái, ỷ vào ưu thế chiều cao từ trên cao nhìn xuống đánh giá Thịnh Hạ, trong miệng lầm bầm lẩm bẩm cũng không biết nói gì, chọc cho những người bên cạnh gã cười mãi.
Cố Nhung liếc mắt nhận ra một nam một nữ đứng đầu là người trước đó từng gặp ở Bách hóa Vĩnh Hưng, lặng lẽ hít một hơi sâu.
Cách quá xa, Cố Nhung cũng không nghe rõ gã nấm và những người đó đang nói gì.
Nhưng xét theo bầu không khí, nội dung có lẽ sẽ không khiến Thịnh Hạ vui vẻ gì.
Ngón tay Cố Nhung nắm tay lái xe ba gác hơi lỏng ra, nghĩ đến một nơi cách đây không xa, lặng lẽ mím chặt môi.
Thịnh Hạ không chú ý tới Cố Nhung đã đi rồi, cũng thực sự đang cảm thấy xui xẻo.
Vô cùng xui xẻo!
Nếu sớm biết sẽ gặp Thịnh Thi Thi và một đám chó săn của ả ở đây, Thịnh Hạ thà xem ngày hoàng đạo rồi mới ra khỏi cửa.
“Chẳng lẽ là bị thằng chồng nhặt phế liệu của mày đánh thành câm rồi?”
Thịnh Thi Thi nói xong giống như cảm thấy thú vị, che miệng cười nói: “Các người còn chưa biết đâu nhỉ? Thịnh Hạ lấy một lão già thu mua phế liệu, nghe nói gả qua đó là bị đánh đấy.”
Người đàn ông cắm rễ trong đám con gái khoa trương ôi chao một tiếng, giọng nói the thé không hiểu sao rất giống con vịt đực bị bóp cổ.
“Thế à?”
“Tôi không phải nghe nói Thịnh Hạ và chồng cô ta rất xứng đôi sao? Sao lại bị đánh rồi?”
Thịnh Thi Thi nghe thấy lời này càng cười đến mức cành hoa run rẩy, quái gở nói: “Là xứng đôi mà.”
“Một đôi giày rách mang đầy ác danh không ai thèm, với một lão già thu mua phế liệu, đây không phải là tuyệt phối thì là gì?”
Lư Viễn Hàng cười một bộ dạng không thẳng nổi lưng, giẫm đạp Thịnh Hạ còn thuận thế nâng bốc Thịnh Thi Thi một tay: “Thi Thi em cách cô ta xa một chút, đừng lại gần quá.”
“Bây giờ đều đang tuyên truyền tầm quan trọng của việc giữ gìn vệ sinh đấy, cô ta sống cùng một kẻ thu mua phế liệu, ai biết trên người cô ta có rận hay các loại côn trùng gây hại gì không.”
Lời này vừa ra làm bùng lên một trận cười nhạo, mấy người bịt mũi làm bộ lùi lại, giọng điệu và biểu cảm đều khoa trương như nhau.
Vẻ mặt Thịnh Hạ không chút cảm xúc định đi qua đám người, lại bị Thịnh Thi Thi chặn kín mít.
Thịnh Hạ lạnh lùng nhìn ả: “Tránh ra.”
“Cô cản đường tôi rồi.”
“Cản cô thì đã sao?”
Cô gái đứng cạnh Thịnh Thi Thi thô bạo đẩy một cái vào vai Thịnh Hạ, hống hách nói: “Tôi thấy cô là quên hết bài học trước đó rồi, lại dám vểnh đuôi lên rồi.”
“Chúng tôi không đi tìm cô là Thi Thi rộng lượng, nhưng không có nghĩa là chuyện hôm đó cứ thế mà qua đâu!”
Khác với Thịnh Thi Thi luôn hô mưa gọi gió, có đám tay sai đông đảo, những người lớn lên cùng Thịnh Hạ trong khu tập thể cán bộ công nhân viên rất nhiều, người bắt nạt cô cũng rất nhiều.
Thịnh Hạ chỉ nhìn một cái là nhớ lại những người đối diện này trước đây đã sỉ nhục nguyên chủ như thế nào, đáy mắt phủ lên một tầng màu lạnh nhạt.
Nhắc đến chuyện trước đó, Thịnh Thi Thi liền không nhịn được nghiến răng: “Thịnh Hạ, hôm đó ở đơn vị tao không tiện tính toán với mày, nhưng chuyện mày đánh tao vẫn chưa xong đâu.”
“Hôm nay vất vả lắm mới gặp được, mày tưởng tao sẽ để mày đi sao?”
Hôm nay ả nhất định phải đánh nát mặt Thịnh Hạ!
Báo thù chuyện hôm đó!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)