Chìa khóa để khởi động máy kéo là một chiếc tay quay khởi động nặng trịch.
Tay quay bây giờ đang nằm trong tay Thịnh Hạ, tì vào gáy Cố Nhung.
Tất cả mọi người thấy vậy đều đang kinh hoàng.
Chỉ sợ Thịnh Hạ bất đồng ý kiến là sẽ bổ đầu Cố Nhung.
Những cô gái khác có lẽ chỉ là cái giá hoa bày ra cho đẹp, nhưng Thịnh Hạ thì khác.
Thịnh Hạ là kẻ tàn nhẫn có thể xách rìu vung dao phay!
Đại Thuận rất sợ Cố Nhung sẽ bị đập thành quả hồ lô máu, nhịp thở cũng trong nháy mắt ngừng lại, nhưng Cố Nhung lại cười trầm thấp.
Cố Nhung quay người lại dùng khuôn mặt tuấn tú của mình đối mặt với chiếc tay quay giống như hung khí, ý cười nơi đuôi mắt dần sâu: “Không, chỉ là đang nghĩ đến những lời hai người vừa nói mất tập trung thôi.”
Hắn nhớ kỹ từng chữ trong cuộc đối thoại của Thịnh Hạ và Liễu Sinh, ngoại trừ cuộn dây ra, một chữ cũng không hiểu.
Người miễn cưỡng biết vài chữ không tính là từng đi học.
Vật lý hóa học gì đó, cấp hai thi đại học xem cái gì, Cố Nhung hoàn toàn không biết.
Hắn thậm chí chưa từng đến trường.
Giọng điệu Cố Nhung tự nhiên, Thịnh Hạ bán tín bán nghi, rất là khó hiểu: “Chỉ vài cái cuộn dây thôi mà, có gì đáng để suy nghĩ chứ?”
“Nếu anh có hứng thú, đợi làm xong bên này tôi dạy anh?”
Đầu ngón tay Cố Nhung vuốt ve ống tay áo, rũ mắt bật cười thành tiếng: “Được thôi.”
Cố Nhung hai tai thu nhận lại âm thanh làm theo lời Thịnh Hạ nói, giẫm lên cái khung xe không ra hình thù thử khởi động.
Mấy người trong kho đều theo bản năng nín thở, rướn cổ về phía trước không chớp mắt nhìn chằm chằm.
Thịnh Hạ lùi lại theo từng chặng.
Còn Cố Nhung thì như dịch chuyển tức thời.
Nói thì dài nhưng sự việc diễn ra vô cùng nhanh chóng, nắp trước bị ba khuôn mặt to dí sát ầm ầm phun ra một luồng khói đen dày đặc.
Thịnh Hạ xoa xoa cằm lại âm thầm lùi lại vài bước.
Cố Nhung đứng cách rất xa, nhìn thấy đám người Đại Thuận như phát điên lùi lại phía sau, cùng với dáng vẻ ho sặc sụa nhếch nhác của bọn họ, không nỡ nhìn thẳng mà quay đầu đi.
Đợi mấy người bị khói đen phun thẳng vào mặt chạy tán loạn, Thịnh Hạ dùng tay che miệng mũi bước đến trước nắp máy đang không ngừng rung lên, trong làn khói đen không ngừng phun ra giơ ngón tay cái lên.
“Thành công rồi!”
Cố Nhung tựa vào cái khung bị tháo dỡ xuống, cách không trung đáp lại Thịnh Hạ một ngón tay cái: “Lợi hại.”
Khi chìm đắm trong việc lắp ráp sẽ không nhận ra thời gian trôi qua bao lâu, đợi đến lúc này tuyên bố thành công, Thịnh Hạ mới phát hiện bên ngoài trời đã ngả bóng xế tà.
Bọn họ lại tiêu tốn cả một ngày trong cái nhà kho này!
Thịnh Hạ ngồi xổm trên mặt đất xác nhận lại lần cuối cùng không có vấn đề gì, vịn đầu gối còn chưa đứng lên, trong bụng đã là một trận ùng ục muộn màng.
Cố Nhung ở khoảng cách gần nhất cúi đầu, Thịnh Hạ xoa xoa bụng ngẩng đầu thần sắc vô tội: “Cố Nhung, ăn cơm trước được không?”
Cố Nhung giống như bị bông nhét vào tai cười như không cười.
Thịnh Hạ rất biết co biết duỗi nở một nụ cười giả tạo: “Nhung ca, ăn cơm.”
Nếu không ăn chút gì đó tiếp mạng, cô sẽ hạ đường huyết ngất xỉu mất!
Trước khi Thịnh Hạ hai mắt tối sầm ngã xuống đất, Cố Nhung móc từ trong túi ra vài viên kẹo cứng bọc giấy kẹo, đặt lên chiếc kệ sạch sẽ bên cạnh cô.
Thịnh Hạ rửa tay ăn kẹo đang rầu rĩ không biết đi đâu kiếm ăn, nhìn thấy Đại Thuận và Lục Tử thành thạo dựng một cái giá sắt trên bãi đất trống ngoài nhà kho, kỳ lạ nói: “Cái này dùng để làm gì?”
“Nấu cơm chứ làm gì.”
Đại Thuận hì hì nói: “Nhà kho cách những nơi khác khá xa, về thôn hay là vào thành phố ăn đều lỡ việc, chúng ta ăn ở đây luôn.”
Cái nhà kho bỏ hoang tránh xa đám đông này tương đương với căn cứ bí mật của bọn họ.
Phế liệu Cố Nhung thu mua từ khắp nơi được chọn ra những thứ có giá trị tái sử dụng, đều được đưa đến đây cất giữ.
Liễu Sinh tình cờ quen biết Cố Nhung từ một năm trước, sau khi được thuê vì không có chỗ đi, liền cuốn chăn đệm của mình đến sống trong một căn phòng đơn nhỏ được ngăn ra phía sau nhà kho, ở đây vừa sửa đồ, vừa trông kho.
Vì ở đây có người sống lâu dài, vật tư cơ bản cho nhu cầu sinh hoạt đều coi như đầy đủ, dầu muối gạo mì đều không thiếu, thậm chí còn có thịt xông khói nguyên dải.
Cố Nhung dựng thớt đang thái thịt xông khói.
Đại Thuận lầm bầm: “Liễu Sinh cậu cũng thật là, thịt đó là Nhung ca cố ý bảo tôi mang đến cho cậu, sao cậu cứ treo đó không ăn thế?”
“Mang đến bao nhiêu bây giờ vẫn còn bấy nhiêu, chẳng lẽ cậu chê thịt không ngon?”
Liễu Sinh nói đến sở trường của mình thì rành mạch rõ ràng.
Nếu nói đến chuyện khác, mặc dù không nói lắp, nhưng mồm mép không lanh lẹ bằng người từng nói lắp.
Liễu Sinh luống cuống bên đống lửa nói: “Không phải chê, là cảm thấy một mình tôi ăn thì lãng phí quá.”
“Đây này, lúc đông người ăn mới náo nhiệt mà, cũng thơm hơn.”
Đại Thuận bĩu môi nói một câu người có văn hóa chính là cổ hủ, bị Lục Tử đang vo gạo đá cho một cước: “Chỉ có cậu là giỏi thể hiện.”
“Mau làm việc đi!”
Trời muộn rồi, người lăn lộn cả ngày cũng đều vừa mệt vừa đói.
Thịnh Hạ bỏ ra nhiều sức lực nhất ngồi đợi ăn cơm, Liễu Sinh hỗ trợ toàn bộ quá trình vì dầu máy trên tay rửa không sạch, cũng bị ép rảnh rỗi đợi ăn.
Trong câu chuyện phiếm câu được câu chăng, Thịnh Hạ hơi bất ngờ nhướng mày.
Cô không ngờ Cố Nhung lại là một người nhiệt tình.
Liễu Sinh nêm thêm vài thanh củi vào đống lửa đang cháy vượng, tự trào nói: “Nếu không nhờ Nhung ca giúp tôi, tôi bây giờ còn không biết đang ở đâu nữa.”
Chỉ sau một đêm nhà tan cửa nát, giấy báo trúng tuyển đại học gần như trở thành lá bùa đòi mạng cuối cùng đè sập cậu ta.
Trên người không có sở trường gì lại không thạo việc đồng áng, quan trọng là thể chất không tốt nhiều bệnh tật hơn người thường, những nơi làm thuê lặt vặt đều không thèm nhận cậu ta.
Lúc khó khăn nhất, chỉ có Cố Nhung thu nhận cậu ta.
Trong cái nhà kho do Cố Nhung cung cấp này, cậu ta có chỗ ở ổn định, có công việc sử dụng kiến thức mình đã học để kiếm lương, thậm chí còn có cơ hội tích cóp tiền để hoàn thành giấc mơ đại học.
Trước khi gặp Cố Nhung, cảnh tượng này là điều Liễu Sinh nghĩ cũng không dám nghĩ.
Chỉ là bản tính cậu ta như vậy, cũng không giỏi giao tiếp với người khác, và Cố Nhung cũng không có cái tình nghĩa từ nhỏ đã có như Đại Thuận Lục Tử, giữa hai người ngoài chuyện chính ra không nhắc đến chuyện khác, cho nên thoạt nhìn hình như cũng không thân thiết lắm.
Trên mặt Liễu Sinh mang theo sự nhợt nhạt ốm yếu, cũng không nhìn Thịnh Hạ tự mình nói: “Chị dâu, Nhung ca thực sự là một người tốt.”
“Anh ấy không giống như người ngoài nói đâu.”
Liễu Sinh sinh ra đã nhạy cảm hơn người khác ba phần.
Cậu ta nhìn ra mô hình chung đụng của đôi vợ chồng mới cưới Cố Nhung và Thịnh Hạ không đúng lắm, thậm chí còn tưởng Thịnh Hạ đang để tâm đến danh tiếng của Cố Nhung.
Thịnh Hạ nghe thấy lời này có chút buồn cười, xoa xoa dầu máy trên ngón tay lơ đãng nói: “Tôi biết mà.”
Cô không chỉ biết Cố Nhung người không xấu.
Cô còn cảm thấy Cố Nhung là một chủ nhà khá chu đáo, và là một đối tác vô cùng đáng tin cậy.
Còn về những chuyện khác...
Giữa lông mày và ánh mắt Thịnh Hạ tụ lại sự kiêu ngạo nhàn nhạt, khinh thường nói: “Người khác nói gì có gì đáng để tâm chứ?”
“Nói đến danh tiếng, so với Nhung ca của các cậu tôi cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao.”
Đều nói cô qua lại với nhân tình không an phận ở nhà, tiếng xấu lẳng lơ lăng loàn ai ai cũng biết.
Nhưng Thịnh Hạ lục tung ký ức của nguyên chủ, cô lại chẳng tìm ra được khuôn mặt của dã nam nhân nào!
Căn bản không tồn tại một người không có thật như vậy!
Thịnh Hạ thấy oan uổng quá!
Thịnh Hạ mang vẻ mặt đầy uất ức không tan đi được, vừa sưởi lửa vừa nhai viên kẹo cứng trong miệng kêu răng rắc trong lúc đợi dọn cơm.
Cố Nhung đậy thịt xông khói đã thái xong lên trên gạo trong nồi, làm như vô tình nói: “Ngày kia mới có suất chiếu phim, những thứ em thiếu ngày mai bảo Thuận Tử đi kiếm cho em, hai ngày nay bận bên này trước nhé?”
Thịnh Hạ rắc rắc cắn kẹo không tiếp lời.
Cố Nhung trở tay đậy vung nồi lại, thuận theo tự nhiên cười bổ sung: “Cỗ máy lớn này sửa xong có thể chạy ra ngoài đưa vào sử dụng, lợi nhuận ròng chia cho em mười phần trăm.”
Giá trị của trâu sắt lớn tuyệt đối không phải bỏng ngô có thể so sánh được, cho dù là chắp vá không biết tính là qua tay mấy lần, mười phần trăm cũng tuyệt đối không phải là con số nhỏ.
Sự chần chừ của Thịnh Hạ trong nháy mắt tan thành mây khói, rụt rè nở một nụ cười: “Nói thế này là khách sáo rồi mà.”
“Tiền bạc gì đó căn bản không quan trọng, quan trọng là tôi thích làm việc này.”
Cứ xắn tay áo lên mà làm thôi!
Kiểu gì cũng phải làm!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)