Thịnh Hạ không có hứng thú tìm hiểu bí mật của Cố Nhung, thuận miệng hỏi qua chứng thực được suy đoán trong lòng, vẻ mặt tự nhiên xắn tay áo chuẩn bị bắt tay vào việc.
Lúc Cố Nhung giúp cô bày sạp rao hàng rất ra sức.
Có qua có lại, Thịnh Hạ cũng sẽ lấy ra thực lực thực sự của mình.
Trong kho tính cả nhóm của Cố Nhung có bốn người, ban đầu ba người kia đều như muốn tránh hiềm nghi nên đứng cách rất xa.
Cho đến khi Thịnh Hạ bắt đầu ra tay tháo dỡ, cánh tay mảnh khảnh của cô và chiếc máy kéo khổng lồ mang đến sự tương phản cực lớn, mấy người đã sớm bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc ngây người mới vội vàng qua giúp đỡ.
Đám người Đại Thuận quả thực là trợn mắt há hốc mồm.
Đợi Thịnh Hạ đạp đất trượt ván gỗ từ gầm xe ra, đưa mắt nhìn cô quay lại kho bí mật chọn linh kiện, Đại Thuận hít khí lạnh nhe răng: “Chị dâu đây là thực sự biết à?”
“Tôi còn tưởng anh mang chị dâu ra ngoài là để tránh họa, đơn thuần không muốn để chị ấy ở lại trong thôn nghe người ta bàn tán thị phi thôi chứ.”
Thôn Thanh Lâm ngày hôm trước náo nhiệt quá mức, bất kể là hành động tráng liệt của cô con dâu mới cầm dao đuổi chém bố mẹ chồng.
Hay là sự ngỗ nghịch của Cố Nhung xách rìu đập phá ngôi nhà nhỏ của nhà họ Cố, xách riêng một chuyện ra đều có thể bị người ta truyền miệng rất lâu, ở đâu cũng không thiếu người bàn ra tán vào.
Ai cũng tưởng Cố Nhung chỉ là không muốn để Thịnh Hạ ở nhà phiền lòng, ai ngờ người ta lại thực sự là một người trong nghề?
Giấu tài sâu thế này cơ à?
Cố Nhung vò vò tóc loạn xạ, lười biếng nói: “Cậu tưởng ai cũng như tôi à?”
“Cô ấy là người có văn hóa.”
Cố Nhung nghe Thím Béo nói qua, Thịnh Hạ tốt nghiệp cấp hai, về lý thuyết là có thể được phân công công việc, chỉ là không biết tại sao cô không đi làm.
Nhưng giữa một đám mù chữ như bọn họ, Thịnh Hạ quả thực xứng đáng với danh hiệu người có văn hóa.
Chữ Đại Thuận biết còn chẳng nhiều bằng những biểu ngữ chữ lớn trên tường trong thôn, bị chê bai cũng không giận, chọc chọc vào cánh tay Cố Nhung nói: “Chị dâu là người có văn hóa, Nhung ca anh cũng không kém mà.”
“Mặc dù nói chúng ta đều chưa từng đi học, nhưng Nhung ca anh...”
“Thịt băm nửa lạng, sao dám nói là để gói sủi cảo?”
Cố Nhung liếc xéo Đại Thuận một cái, rũ mắt thu lại vẻ tự trào nơi đáy mắt, đứng thẳng người thản nhiên nói: “Cô ấy không giống tôi.”
“Nói chuyện đều chú ý một chút, ăn nói cho có chừng mực vào.”
Cố Nhung nói xong một tay đút túi đi về phía nhà kho đang mở toang, lúc bước đi vạt áo trượt ra, câu hỏi nghi hoặc vừa đến bên miệng Đại Thuận trong nháy mắt biến điệu: “Không phải Nhung ca trên áo anh sao lại có con sâu lớn bò lên thế? Màu đen!”
Cố Nhung: “...”
Cố Nhung liếc nhanh về phía nhà kho, quay đầu lại nhìn Đại Thuận nở nụ cười hiền hậu: “Ngậm miệng lại đi.”
“Còn lải nhải nữa tôi kéo lưỡi cậu ra thắt nút đấy.”
Đại Thuận không phục còn muốn lải nhải, bị Lục Tử nhanh tay lẹ mắt bịt miệng lại.
Cố Nhung nhét lại vạt áo thêu con rết đen lớn vào cạp quần, bước vào kho mới phát hiện Thịnh Hạ đã nói chuyện với người ta rồi.
Xem ra nói chuyện còn khá vui vẻ.
Người đàn ông theo Thịnh Hạ vào nhà kho giơ một cuộn dây lên nói: “Cuộn dây vòng từ là mạch kín, nhưng loại cuộn dây này muốn thực hiện ghép nối tinh vi độ khó khá lớn, hiện tại tôi chưa từng thử nghiệm thành công.”
Thịnh Hạ chuyên tâm tìm kiếm thứ mình muốn, đầu cũng không ngẩng lên nói: “Độ khó của ghép nối tinh vi có thể điều chỉnh xuống, xuất phát từ mục đích tiết kiệm chi phí, hiệu suất của cuộn dây vòng từ là cao nhất, và lượng dây dùng ít nhất, đây là phù hợp nhất.”
“Nếu trọng tâm đặt vào máy dò quặng, thực ra cuộn dây thanh từ cũng được.”
“Sóng trung ngắn sẽ có giá trị Q cao hơn thanh từ sóng trung, hai thanh từ sóng trung ngắn và giỏ hoa nhỏ đường kính 40mm phối hợp, là có thể có được một cuộn dây có lượng điện cảm rất không tồi.”
Liễu Sinh như có điều suy nghĩ nhíu chặt mày, thậm chí còn không chú ý tới Cố Nhung đã bước vào.
Cố Nhung thấy ai cũng không nhìn thấy mình, không biết tại sao đột nhiên ho một tiếng, giọng điệu cà lơ phất phơ nói: “Ôi chao, sinh viên đại học nói chuyện đấy à?”
Thịnh Hạ lặng lẽ quay đầu, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Sao lại còn mắng người thế?”
Cô bây giờ không phải là sinh viên đại học nữa!
Cái bụng rỗng tuếch không chút chữ nghĩa nào của nguyên chủ, thậm chí ngay cả cấp hai cũng suýt không tốt nghiệp nổi!
Cố Nhung như không nghe ra sự tức giận trong lời nói của cô, tự mình cười: “Liễu Sinh là sinh viên đại học đàng hoàng, tôi tưởng cậu ấy nói với em rồi.”
“Sao, vẫn chưa nói đến đây à?”
Thịnh Hạ nghe vậy thực sự có chút bất ngờ.
Năm 1977 khôi phục thi đại học, đến bây giờ mới được hai năm, sinh viên đại học thời buổi này chẳng khác gì phượng hoàng vàng trong ổ gà, nói là lông phượng sừng lân cũng không ngoa.
Người trông có vẻ đần độn này lại là sinh viên đại học?
Có lẽ chú ý tới sự kinh ngạc trong mắt Thịnh Hạ, Liễu Sinh đứng lên nhếch khóe miệng nở một nụ cười, bình tĩnh nói: “May mắn thi đỗ, nhưng trong nhà xảy ra chút chuyện không nuôi nổi, chuẩn bị qua hai năm nữa thi lại rồi đi học.”
Liễu Sinh từng đi học rất thiếu tiền, hơn nữa năng lực thực hành rất mạnh.
Trùng hợp Cố Nhung ở đây thiếu người sửa đồ điện tử, cậu ta liền giúp Cố Nhung làm việc.
Cố Nhung trả tiền sòng phẳng không làm khó người khác, tính lương theo sản phẩm, kiếm được nhiều hơn đi làm thuê lặt vặt ở nơi khác.
Thịnh Hạ hiểu rõ gật gật đầu, cũng không giống như người khác nhìn thấy sinh viên đại học là kích động, như nói chuyện phiếm việc nhà: “Vậy vật lý và hóa học của cậu khá tốt.”
So với những kẻ mọt sách chỉ biết đọc theo sách vở, thì thực sự rất không tồi.
Liễu Sinh không được tự nhiên lắm cười cười.
Ánh mắt Cố Nhung nhàn nhạt, hất cằm về phía chiếc giỏ trên mặt đất nói: “Cái này là phải chuyển ra ngoài, hay là dùng để hai người thảo luận?”
“Chuyển.”
Thịnh Hạ không thèm nhìn Cố Nhung lấy một cái, không hề khách sáo nói: “Anh chuyển ra ngoài trước đi, tôi ra ngay đây.”
Cố Nhung thầm nghĩ tôi mới là ông chủ trả lương, dựa vào đâu mà bắt tôi chuyển.
Nhưng ánh mắt chuyển hướng lướt qua khuôn mặt Liễu Sinh, không nói một lời cúi người ôm chiếc thùng lớn đó lên.
Liễu Sinh và đám Đại Thuận bận rộn non nửa tháng, vất vả lắm mới lắp ráp ra được cái khung hình dáng máy kéo đã bị Thịnh Hạ tháo tung hết, lại biến thành linh kiện lớn nhỏ đầy đất.
Lục Tử thấy vậy tim đang rỉ máu, nhưng nhìn thấy dáng vẻ không bận tâm của Cố Nhung, lại khó khăn lắm mới bịt chặt miệng mình không dám nói nhiều.
Tuy nhiên khác với sự gian nan lắp ráp mà bọn họ từng trải qua, những linh kiện máy kéo đến từ các mẫu mã thương hiệu khác nhau này trong tay Thịnh Hạ trở nên vô cùng ngoan ngoãn, chỉ đâu lắp đó, tốc độ vừa nhanh độ chuẩn xác lại vừa cao.
Thịnh Hạ nghi ngờ quay người lại, trùng hợp Đại Thuận nói: “Nhung ca?”
“Ừ hứ?”
Cố Nhung dường như bị hai chữ Nhung ca này kích hoạt công tắc nào đó, tai không điếc nữa hồn cũng nhập lại vào xác, ngậm cười nói: “Sao?”
Đại Thuận mờ mịt chỉ vào Thịnh Hạ, yếu ớt nói: “Nhung ca, chị dâu gọi anh kìa.”
“Ồ.”
Cố Nhung nghe theo bước tới làm theo lời Thịnh Hạ nói, trong tiếng gầm rú của động cơ ánh mắt dần sâu thẳm.
Sau đó Thịnh Hạ liền phát hiện tai Cố Nhung hình như không được tốt cho lắm.
Cô gọi Cố Nhung thì hắn nhất định giả vờ nghễnh ngãng, gọi thế nào cũng không có phản ứng.
Lúc này chỉ cần có người bồi thêm một câu Nhung ca, hắn lại có thể phục hồi thính lực ngay lập tức!
Sau khi gọi tên một lần nữa không có phản ứng, Thịnh Hạ im lặng nhe răng.
Kẻ ngốc cũng nhìn ra Cố Nhung là cố ý!
Thịnh Hạ lắc lắc tay quay khởi động trong tay, bước ra sau lưng Cố Nhung - kẻ đang vờ như bị điếc kia.
Cô tì chiếc tay quay khởi động dài bằng cánh tay người lớn, phần đầu cong thành góc vuông vào gáy Cố Nhung, giọng điệu u ám: “Nhung ca.”
“Anh đang nhắm vào tôi đấy à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)