Đầu lưỡi Cố Nhung nhấm nháp hai chữ mỏ quặng không lên tiếng.
Lần đầu tiên làm kinh doanh Thịnh Hạ có chút kích động không nói nên lời, giơ muôi lên vung vẩy giữa không trung.
“Về mặt lý thuyết, công nhân làm việc trong mỏ lương cao, bình thường cũng không có thời gian đi tìm thú vui gì khác, chắc sẽ không quá xót năm xu tám xu tiền mua bỏng ngô đâu.”
Trong vòng trăm cây số quanh đây nối liền ba mỏ quặng, về mặt lý thuyết lúc chiếu phim là địa điểm có lượng khách hàng tiềm năng lớn nhất.
Nếu thử nghiệm ở mỏ quặng mà hiệu quả không tốt, thì chứng tỏ ý tưởng của cô không khả thi lắm, phải đổi hướng khác.
Dù sao con đường mưu sinh có hàng ngàn vạn lối, đường này không thông thì đổi đường khác.
Thịnh Hạ suy nghĩ rất chu toàn, miệng lẩm bẩm nói ra dự định của mình.
Cố Nhung mím môi giữa mùi thơm của thịt ngày càng nồng đậm, không bao lâu sau đã bưng một bát to đầy ụ, bốc khói nghi ngút bóng nhẫy mỡ màng sang cho Thím Béo.
Tay nghề của Thịnh Hạ cực tốt, một bát thịt kho tàu thiếu hành gừng hoa hồi cũng được kho đến mức đỏ au tươm mỡ.
Mang đến nhà Thím Béo được khen một rổ lời hay ý đẹp, lúc Cố Nhung trở về, trên lưng còn cõng một gùi củ cải trắng.
Thịnh Hạ đang bưng trứng hấp ủ ấm trong nồi ra, đặt bát xuống vội vàng xoa xoa tai.
Cố Nhung như bị chóp tai ửng đỏ của cô thu hút ánh nhìn, vội vàng quay đầu sang một bên, không hỏi mà tự đáp mở miệng: “Thím Béo nói không phải mùa tích trữ rau, sợ bên này thiếu rau xanh, bắp cải đợi ngày mai xuống hầm lấy, bảo tôi mang ít củ cải về trước.”
Mùa đông đến, đất bị đóng băng cứng ngắc, trên bàn ăn của mỗi nhà có thể thấy được cũng chỉ có mấy món cũ rích đó.
Bắp cải củ cải khoai tây to, khác biệt chỉ nằm ở cách ăn.
Căn nhà rách nát này trước đây đến chuột vào cũng phải chịu đói đi ra, đồ đạc quả thực là không đủ.
Cố Nhung nói xong nhìn thấy hai cái bát bày trên bếp, cùng với trứng hấp đang được phân chia rạch ròi phần của hắn và của cô trên tay Thịnh Hạ.
Có một khoảnh khắc, Cố Nhung cảm thấy Thịnh Hạ thực ra rất hợp đi làm ở nhà ăn.
Không thiên vị vô cùng công bằng, lúc cho thịt vô cùng hào phóng, bát của Cố Nhung còn to hơn bát của cô không chỉ một vòng.
Cơm trắng lót đáy rải quá nửa bát, thức ăn phủ bên trên chia đống trái phải, trứng hấp vàng ươm bên trái, những miếng thịt kho tàu to bự và khoai tây mềm nhừ bên phải.
Rõ ràng đều ở trong một cái bát, nhưng lại mang theo ranh giới bẩm sinh không thể hòa nhập, không ai phạm ai, ranh giới rõ ràng.
Thịnh Hạ chia xong đưa bát to nhất cho hắn, nhăn mũi nói: “Sơ ý quá.”
Cố Nhung nhận lấy bát không nói gì, rất cẩn thận không chạm vào Thịnh Hạ chút nào.
Thịnh Hạ thở dài: “Cái bếp to thế này, vậy mà không tìm ra được cái bát thứ ba để đựng thịt.”
Cố Nhung: “…”
Cố Nhung nhìn cái bếp trống trơn không còn lấy một cái bát thừa, chẳng biết phải nói gì.
Thịnh Hạ tự lẩm bẩm một mình: “Còn nữa lúc bán của hồi môn, đáng lẽ nên giữ lại một cái bàn ăn cơm.”
Nếu không đến giờ ăn cơm, bọn họ chỉ có thể bưng bát đứng ăn cạnh bếp!
Hoặc là vào nhà ngồi xếp bằng trên giường bưng bát ăn!
Thịnh Hạ không chấp nhận việc chủ nhà vào phòng mình ngồi xếp bằng ăn cơm.
Bản thân chủ nhà trông cũng là người vạch rõ ranh giới, Thịnh Hạ cũng không chấp nhận vào phòng hắn ngồi xếp bằng.
Chia suất ăn là bắt buộc và cần thiết!
Kết cục là, Thịnh Hạ ngồi một chiếc ghế gỗ nhỏ, Cố Nhung ngồi trên ngưỡng cửa ăn.
Cả nhà có đúng hai chiếc ghế đẩu nhỏ, một chiếc bị ướt không ngồi được, Cố Nhung không ngồi ngưỡng cửa thì chỉ có thể ngồi xổm.
Bát cơm đầy ụ được và cùng thịt ba chỉ lùa xuống quá nửa, Cố Nhung lau những giọt mồ hôi li ti trên chóp mũi đột nhiên nói: “Ngày mai tôi mang về.”
Hắn không nói mang gì, Thịnh Hạ cũng chỉ gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Ăn cơm xong thời gian không còn sớm, Thịnh Hạ tất bật đi chuẩn bị đồ đạc bán hàng.
Cố Nhung ôm việc rửa bát lau bếp, động tác thong thả, tạo thành sự tương phản rõ rệt với sự bận rộn căng thẳng của Thịnh Hạ.
Cuối cùng cũng đến khoảnh khắc trước khi xuất phát, Thịnh Hạ một lần nữa nghiêm túc xác nhận lại hướng đi đến mỏ quặng với Cố Nhung để đảm bảo không sai sót.
Thịnh Hạ quấn chặt áo bông hít sâu một hơi, ánh mắt kiên nghị, tư thế sẵn sàng, hai tay nắm chặt tay lái, chân đạp lên bàn đạp chuẩn bị đánh trống xuất phát!
Cố Nhung lưng tựa vào góc bếp, nhìn khung cảnh Thịnh Hạ đứng cùng chiếc xe ba bánh, ngón trỏ dựng lên xoay giẻ lau một vòng như múa quạt, trong đôi mắt rũ xuống ánh lên vẻ tinh quái nghịch ngợm.
Thịnh Hạ sau ba giây nghiêm túc phát ra tiếng kêu kinh ngạc: “Ây ây ây!”
“Ây dô chao ôi!”
Vai Cố Nhung run lên kiềm chế không cười thành tiếng, cố làm ra vẻ kinh ngạc ngẩng đầu: “Sao thế?”
Tay lái Thịnh Hạ nắm khó nhọc gượng gạo vặn hết cỡ sang bên trái, biểu cảm đông cứng: “Bị tôi cải tạo hỏng rồi sao?”
Chiếc xe ba bánh này trong tay Cố Nhung ngoan ngoãn như cái gì ấy, vặn đi đâu đi đó.
Sao đến tay cô lại què rồi?
Thứ này không phải đạp là đi sao?!
Sao vặn rồi mà vẫn không đúng thế này?!
Thịnh Hạ không thể tin được mình vậy mà lại thất bại, không cam lòng lại chỉnh thẳng hướng đạp về phía trước.
Thực tế chứng minh, sự tiếp nối của sai lầm chỉ khiến sai lầm lịch sử xuất hiện thêm lần nữa.
Thịnh Hạ cúi đầu nhìn đầu xe vặn vẹo rơi vào im lặng, Cố Nhung nhặt đủ niềm vui trong dự liệu thong thả bước tới, mang theo vẻ chợt hiểu ra a một tiếng: “Đúng rồi, hình như cô không biết đạp xe?”
“Vậy thì không lạ rồi.”
Thịnh Hạ: “…”
Thịnh Hạ khó nhọc vớt vát thể diện: “Hình tam giác là có tính ổn định nhất.”
“Về mặt lý thuyết, trong nhận thức của tôi, xe ba bánh phải dễ đạp hơn xe hai bánh.”
Cố Nhung thay đổi sự im lặng lúc ăn cơm, ra vẻ ông cụ non nói: “Khi lý thuyết và thực hành trở thành mâu thuẫn trái ngược nhau, có lẽ tính khả thi của thực hành vẫn cao hơn một chút.”
Cố Nhung chỉ vào chiếc xe ba bánh phiên bản cải tạo của Thịnh Hạ, trêu tức nhướng mày: “Theo kinh nghiệm của tôi, chiếc xe ba bánh này của cô khó điều khiển hơn xe hai bánh.”
Nếu bản thân Thịnh Hạ biết đạp xe, thì có lẽ còn có thể hơi thích nghi một chút là nắm vững được.
Nhưng xét thấy bản thân cô không biết đạp xe, cùng với trọng lượng trước sau của chiếc xe này đã bị cải tạo, đột nhiên leo lên đạp dù là hình tam giác ổn định nhất có thể cũng không ổn.
Chủ yếu là hướng đi khó kiểm soát.
Thịnh Hạ tức đến nghẹn lời trước nụ cười của Cố Nhung.
Cố Nhung thiếu đòn chỉnh lại cổ áo, cười híp mí: “Tối nay tôi không có việc gì.”
Đây đã không còn là ám chỉ nữa rồi.
Đây là điệu bộ muốn tăng giá rồi!
Thịnh Hạ hậm hực quay đầu.
Cố Nhung làm bộ muốn vào nhà: “Nếu cô không cần, vậy thì tôi đi ngủ trước đây, dù sao…”
Thịnh Hạ quả quyết xuống xe nhường lại quyền kiểm soát tay lái, làm động tác mời nghiêm túc nói: “Tráng sĩ ra giá đi.”
“Mời!”
Phim ở mỏ quặng nửa tháng mới chiếu một lần, hôm nay cô nhất định phải đi bán hàng!
Tráng sĩ phủi phủi áo khoác quân đội của mình, nghe lời nắm lấy tay lái, cũng không ỷ vào việc mình là mối làm ăn độc quyền mà thừa cơ ép giá.
Hai mươi lăm cây số, năm hào đưa đi đón về khá công bằng.
Thịnh Hạ vô cùng ấm ức cuộn tròn trong thùng xe nhỏ do chính tay mình tạo ra, như thể muốn hòa làm một với nồi quay nổ bỏng ngô.
Thời buổi này phương thức giải trí khô khan thiếu thốn, tổ chức chiếu phim là chuyện lớn.
Cho dù có câu tục ngữ Nam chinh Bắc chiến thích xem thì xem không xem thì thôi, nhưng hễ có cơ hội xem cũng không ai muốn bỏ lỡ.
Thịnh Hạ chọn điểm bày hàng ở nơi mọi người bắt buộc phải đi qua khi vào trong, xuống xe xoa xoa tay bắt đầu bận rộn.
Trước tiên dựng chậu than, sau đó dựng nồi quay.
Vặn nắp nồi quay ra, đổ vào một bát gạo, còn rất xa xỉ thêm một nắm đường trắng.
Nhóm lửa bắt đầu quay!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)