Cố Nhung canh chừng chiếc xe ba bánh giúp mình kiếm được năm hào, vẻ mặt đầy cảm khái tựa như đang nâng niu đứa con trai cưng độc đinh tám đời của mình.
Nhìn thấy Thịnh Hạ úp ngược nồi nổ bỏng ngô chĩa vào cái túi đen to, lập tức bịt tai lại.
Đoàng!
Những người đang tụ tập giành chỗ nói chuyện bị tiếng nổ lớn quen thuộc này thu hút, mùi thơm ngào ngạt của bỏng ngô tản ra trong gió lạnh cũng thu hút không ít người khụt khịt mũi.
Nhưng bỏng ngô nổ ra rồi, Thịnh Hạ lại nhìn những người thò đầu dừng chân ánh mắt né tránh, nắm chặt chiếc bát to duy nhất trong nhà, lưỡi bắt đầu líu tít hết cả lại.
Cố Nhung ngồi trên xe ba bánh nghi hoặc nheo mắt, đập vào mắt hắn là đôi tai đỏ bừng của Thịnh Hạ.
Có đứa trẻ nuốt nước bọt thèm thuồng tiến lên phía trước, xác định trên mặt đất không có bỏng ngô để nhặt, liền chớp chớp mắt như con mèo thèm ăn.
Người lớn dẫn theo đứa trẻ thuận miệng hỏi: “Bỏng ngô này của cô là để bán à?”
Thịnh Hạ bị gió lạnh thổi run lên một cái vì lạnh, khuôn mặt đỏ bừng lên ừ ừ gật đầu: “Đúng… đúng!”
“Bán ạ!”
Đúng lúc người chiếu phim bắt đầu dựng màn hình, trong đám đông phía trước bùng nổ tiếng reo hò vui sướng, nhấn chìm sạch sẽ câu nói vất vả lắm mới nặn ra được này.
Đợi tiếng reo hò qua đi, cái lưỡi líu lại của Thịnh Hạ, sắp sửa trôi tuột xuống cổ họng làm mình nghẹn chết, mặt cũng đỏ bừng như chiếc đèn lồng ngày tết.
Người hỏi vốn dĩ chỉ là thuận miệng hỏi, không nghe rõ lại vội đi giành chỗ, kéo theo đứa trẻ đang chảy nước dãi chạy mất.
Thịnh Hạ yếu ớt níu kéo một chút, tay cứng đờ suýt nữa không cầm chắc cái bát.
Cố Nhung giọng điệu kỳ quái: “Cô có biết đây không phải là cửa hàng bách hóa, bán đồ là phải rao hàng không?”
Thịnh Hạ: “…”
Thịnh Hạ giọng điệu yếu ớt: “Tôi biết.”
Nhưng lý thuyết và thực tế thật sự vẫn có một khoảng cách rất lớn đấy chứ!
Kiếp trước ngoài phòng thí nghiệm cô chỉ tiếp xúc với sách giáo khoa, số người sống gặp mỗi ngày đều rất hạn chế.
Đến phút chót cô mới phát hiện mình không rao thành lời, rất kỳ lạ sao?!
Thịnh Hạ lấy hết can đảm thử rao một tiếng bán bỏng ngô đây, nhưng âm thanh phát ra lại yếu ớt như muỗi kêu, Cố Nhung đều cảm thấy mình nghe không rõ lắm.
Thịnh Hạ đơ mặt ra tự làm công tác tư tưởng cho bản thân, liên tục thử mở miệng.
Tuy nhiên tiếng reo hò và nói chuyện bùng nổ trong đám đông lấn át xa chút tiếng động này của cô, cứ tiếp tục thế này chắc chắn là không được.
Cố Nhung cảm thấy năm hào trong túi kiếm được khiến lương tâm hắn có chút cắn rứt.
Cố Nhung đưa tay ra hiệu Thịnh Hạ đưa cái bát to cho mình, nói: “Cô định bán giá thế nào?”
Đầu óc Thịnh Hạ trống rỗng, trong tay không còn bát cũng trống không, đờ đẫn nói: “Không cân ký, năm xu một bát đầy, ba xu nửa bát.”
Cái giá này là cô đã hỏi thăm Thím Béo, hơi cao hơn một chút so với giá tự mang gạo đi nhờ người nổ, nhưng cũng không coi là quá khoa trương.
“Được.”
Cố Nhung dứt khoát nói: “Đi tiếp tục nổ bỏng ngô của cô đi, động tĩnh đoàng đoàng đoàng đừng dừng lại.”
Thịnh Hạ mờ mịt dạ một tiếng, chưa kịp hỏi thêm, đã nghe thấy giọng điệu oang oang vang dội chưa từng có của Cố Nhung: “Bán bỏng ngô đây!”
“Đi ngang qua ghé vào xem thử, ngửi thấy thơm thì lại đây dạo một vòng!”
“Nếm thử không mất tiền, lùi lại cũng không thu phí!”
“Bỏng ngô nóng hổi vừa mới nổ, ăn xong uống nước cũng no bụng!”
“Chị gái lại nếm thử nhé?”
Cố Nhung mặt mày hớn hở gọi một bà thím lại, nhét một nắm nhỏ bỏng ngô cho hai đứa cháu trai bà thím dẫn theo: “Trẻ con nếm thử không lấy tiền.”
Cố Nhung cười nói: “Chị nhìn thế này căn bản không lộ tuổi, chị không nói em còn tưởng chị mới ngoài ba mươi cơ đấy.”
Bà thím bị lời này của Cố Nhung dỗ cho sướng rơn cả người, hỏi giá là năm xu một bát, mặc dù hơi cảm thấy không đáng, nhưng vẫn vì những lời ngọt ngào mà sảng khoái rút tiền.
Công cụ đong đếm chỉ có một cái bát to, Cố Nhung cũng không keo kiệt với người ta, đổ hết bỏng ngô trong bát to vào vạt áo cháu trai bà thím đang túm lên, còn cố ý đặt thêm một nắm nhỏ vào tay bà thím.
“Cảm ơn chị gái chiếu cố, chị ăn thấy ngon lại đến nhé!”
“Trẻ con không đủ lại đến thêm, thêm không thu tiền!”
Bà thím dẫn cháu trai mãn nguyện rời đi, những người xung quanh thấy vậy cũng xúm lại.
Thịnh Hạ đứng ngay bên cạnh, được chứng kiến cái miệng dẻo dỗ người cười mà Thím Béo nói.
Cái miệng này của Cố Nhung quả thật như bôi mật!
Hắn dỗ ai cũng nói ngọt xớt!
Được hắn khen vài câu bất kể nam nữ, không ai là không rút hầu bao!
Người vây quanh mua bỏng ngô ngày càng đông, lúc Cố Nhung múc bỏng ngô từ trong túi ra, chạm phải ánh mắt khó giấu nổi sự kinh ngạc của Thịnh Hạ, cười nói: “Ngẩn ra làm gì? Còn không mau nhanh tay lên một chút?”
“Mấy anh trai này đang đợi mua đồ ngọt đi cùng đối tượng xem phim đấy, cho thêm chút đường đừng nương tay.”
Nghe thấy hai chữ đối tượng, những thanh niên đang đợi mua bỏng ngô đều ngại ngùng xô đẩy nhau cười thành tiếng.
Thịnh Hạ như bị nụ cười đó của Cố Nhung mê hoặc, giữa tiếng cười ồn ào quả nhiên cho thêm chút đường, mẻ bỏng ngô mới nổ ra bị tranh nhau mua sạch.
Vốn dĩ chỉ định mua một bát nếm thử lại mua hai bát, tự mình không túm hết được, vừa vặn lấy cớ túm vào tay nữ đồng chí mình thầm thương trộm nhớ.
Nam nữ thanh niên đều đỏ mặt ngồi cùng nhau giữa tiếng cười ồn ào, còn có người được truyền cảm hứng, không ngừng ùa về phía bên này đang phát ra tiếng đoàng đoàng.
Thịnh Hạ lúc đầu còn nhẩm tính trong lòng bán được bao nhiêu, nhưng đến giữa buổi phim, bên tai cô chỉ còn lại tiếng nổ đoàng đoàng lặp đi lặp lại như máy.
Một bộ phim còn chưa chiếu xong, số gạo Thịnh Hạ mang đến đã thấy đáy.
Mấy bát còn lại cuối cùng Cố Nhung cũng không rao bán nữa, ngược lại cố ý tặng cho nhân viên chiếu phim.
Cố Nhung không nói hai lời đổ bỏng ngô tỏa mùi thơm ngọt ngào vào tay người ta, cười nói: “Đây là chút bỏng ngô còn dư lại, mang về chúng tôi cũng ăn không hết, mấy anh giúp chia sẻ bớt, còn đỡ cho chúng tôi trên đường về thêm gánh nặng.”
“Chúng tôi phải cảm ơn mọi người chu đáo mới đúng.”
Người bị nhét bỏng ngô cười híp cả mắt, vỗ liên tục mấy cái lên vai Cố Nhung, cười hớn hở nói: “Chúng tôi không chu đáo bằng cậu.”
“Hôm nay nhờ có các cậu đấy, nếu không bộ phim cũ này giữ không nổi nhiều người thế này đâu, người ta đã bỏ về quá nửa từ giữa buổi rồi!”
Cố Nhung nghe bọn họ đang nói chuyện chiếu thêm chiếu tăng cường, như trò chuyện phiếm nói: “Đây là sắp tăng suất chiếu à?”
“Tăng chứ.”
“Chẳng phải sắp qua năm mới rồi sao? Không chỉ tăng số lần chiếu, còn thêm mấy địa điểm trước đây không có nữa.”
Người nói chuyện chỉ vào máy nổ bỏng ngô trên mặt đất, nói ra mấy suất chiếu trước đây không có: “Kịp thì cứ đến nhé, giữ cho các cậu một chỗ tốt, cũng làm cho suất chiếu của chúng tôi thêm náo nhiệt.”
Cố Nhung liên miệng cười nói vâng, lại cùng người ta trò chuyện vài câu, xác định những nơi có thể hỏi đều hỏi rõ ràng rồi, mới nhân lúc phim kết thúc thu dọn cầm bát không và túi không tránh xa đám đông.
Thịnh Hạ trực tiếp thán phục.
Thời lượng phim một trăm hai mươi phút, thời gian tiêu tốn toàn là đợi cô nổ ra lò, nếu không bán hết căn bản không mất nhiều thời gian như vậy.
Có cái miệng này của Cố Nhung xung phong đi đầu, cô chỉ cần đứng phía sau thu tiền.
Vụ làm ăn này cho dù bản thân không mở miệng được, rốt cuộc cũng coi như thành công!
Cố Nhung bước tới cầm bát không uống nửa bát nước, chú ý thấy Thịnh Hạ chằm chằm nhìn mình không nhúc nhích, lúng búng phát ra một tiếng: “Hửm?”
Thịnh Hạ vỗ tay tại trận, phát ra từ đáy lòng nói: “Tôi chỉ đơn thuần cảm thấy, năm hào tiền công thực sự quá có lỗi với anh rồi.”
“Lương tâm của tôi hơi cắn rứt.”
Cố Nhung: “…”
Thịnh Hạ trong sự im lặng của Cố Nhung vô cùng chân thành nói: “Có dự định hợp tác không?”
“Tráng sĩ cân nhắc chút nhé?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

