Thịnh Hạ hì hục cải tiến chiếc xe trong sân trọn vẹn hai ngày.
Trong hai ngày này Cố Nhung cũng không về, không gian không bị ai quấy rầy đã mang đến cho Thịnh Hạ nhiều cảm hứng cải tiến hơn.
Đợi đến ngày thứ ba khi Cố Nhung trở về, chiếc xe đạp nữ nhãn hiệu Phượng Hoàng thu hút sự chú ý kia đã hoàn toàn thay da đổi thịt, biến thành một cỗ xe cồng kềnh hoàn toàn mới.
Vẻ mặt Cố Nhung ngẩn ra một thoáng, lúc bước vào cố gắng tỏ ra như không để ý, nhưng ánh mắt vẫn bất giác liếc sang bên cạnh.
Thịnh Hạ không rảnh để ý đến hắn, bận rộn chất thiết bị của mình lên thùng xe tự chế, Cố Nhung đưa tay đỡ một cái, vững vàng chắc chắn.
Chiếc xe đạp hai bánh ban đầu đã được cải tiến thành xe ba bánh, một trước hai sau.
Cố Nhung nhận ra một trong hai bánh xe rất cũ kỹ, chắc là hàng tồn kho tìm ra từ đống phế liệu gom được.
Xích xe được nối dài ra, khung xe từ vị trí chính giữa hướng về phía sau, dùng những thanh sắt rỉ sét hàn thành một cấu trúc hình tam giác, men theo hình tam giác kéo dài ra là một khung gỗ hình vuông.
So với xe kéo hoặc xe ngựa, xe la thường thấy, chiều rộng của khung xe nhỏ hơn rất nhiều, vuông vức cực kỳ ngay ngắn.
Vừa đủ để đặt thiết bị nổ bỏng ngô, cùng với hai chiếc ghế đẩu nhỏ xếp chồng lên nhau.
Từ góc độ thực dụng mà nói, tay nghề rất tốt, thiết kế cũng rất khéo.
Nhưng bàn về mặt thẩm mỹ…
Đại khái sẽ bị rất nhiều người không có xe đạp mắng là phá của.
Thịnh Hạ hoàn thành một tác phẩm nóng lòng muốn chia sẻ, cười híp mí nói: “Nếu chạy thử khi chở nặng không có vấn đề gì, tối nay là có thể đi bán bỏng ngô rồi.”
“Nhưng tôi không biết đạp xe, nên đây là lần đạp thử đầu tiên.”
Cố Nhung giành lấy tay lái xe nói: “Thôi, để tôi thử.”
Xe nhẹ còn không biết đạp, chiếc xe tự chế bập bênh mất thăng bằng này lên rồi còn có thể tốt đẹp được sao?
Cố Nhung mang theo ý nghĩ đại khái sẽ bị hất ngã lảo đảo mà lên xe, thử đạp về phía trước hai vòng, gương mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Thịnh Hạ xoa xoa tay đuổi theo hỏi: “Lúc đạp có tốn sức không?”
“Đầu xe có bị lạng không?”
Cố Nhung liên tục lắc đầu hai cái, như thăm dò cúi đầu nhìn tay lái: “Chỗ này cũng sửa lại rồi à?”
Thịnh Hạ búng tay một cái đầy vui vẻ: “Có mắt nhìn đấy.”
“Vì cái này tôi còn phải hàn thêm mấy thanh sắt để giữ thăng bằng, may mà trong túi đồ nghề anh đưa cái gì cũng có, nếu không còn khó làm lắm.”
Thực tế là những dụng cụ hữu ích mà Cố Nhung cung cấp thực sự rất nhiều, có thể thấy những thứ hắn thu thập về căn nhà rách nát không phải toàn là phế liệu vô dụng.
Thịnh Hạ cảm thấy hôm nay mình có thể bày hàng bán.
Trước khi đi bán hàng, Thịnh Hạ quyết tâm nhân lúc trời còn sớm làm cơm trước.
Cố Nhung đỗ chiếc xe ba bánh tự chế về chỗ cũ, nghe Thịnh Hạ nhắc đến số trứng gà Thím Béo mang đến mấy hôm trước, ừ một tiếng nói: “Thím Béo mang đến thì cứ để ăn đi, đồ trong cái bao kia cô không động đến à?”
Cái bao Cố Nhung mang đến hôm chuyển tủ đã bị dời đến một góc khuất hơn, miệng bao vẫn buộc chặt chưa mở.
Thịnh Hạ không quay đầu lại nói: “Không phải anh không về ăn cơm sao? Tôi nghĩ…”
“Tôi không về cô cũng có thể ăn mà.”
Cố Nhung bước tới mở bao ra, thứ lấy ra không phải là khoai tây hay khoai lang, mà là từng tảng thịt đông cứng ngắc.
Đang giữa mùa đông, bên ngoài chính là một chiếc tủ lạnh tự nhiên, một bao thịt thế này để ở đây bị đông cứng ngắc, cho đến tận mùa xuân cũng tuyệt đối không hỏng.
Cố Nhung cong mắt cười đầy trêu tức: “Hàng của xưởng thịt đấy, không phải nhặt đâu.”
Thịnh Hạ đập bốn quả trứng gà vào bát, nghiêng đầu nhìn Cố Nhung cười nửa miệng đầy mỉa mai: “Không phải chê bẩn.”
“Là chủ nhà không có nhà, không tiện động vào đồ của anh.”
Hơn nữa cô cũng căn bản chưa kịp xem trong bao đựng cái gì.
Cố Nhung chậc một tiếng coi như ngầm thừa nhận lời giải thích của Thịnh Hạ, nhìn tư thế là định ở lại ăn cơm.
Mặc dù không đứng lên nói muốn giành lấy thớt và bếp, nhưng cũng không định ăn không, tự giác ngồi xổm bên bếp nhóm lửa.
Thịnh Hạ tìm một cái chậu ngâm miếng thịt Cố Nhung vừa lấy ra vào nước, cầm dao phay gõ loảng xoảng mấy cái lên miệng chảo sắt, thuận miệng hỏi: “Ăn thế nào?”
Cố Nhung khựng lại, giọng điệu qua loa rất dễ nuôi: “Sao cũng được, tôi không kén.”
Thịnh Hạ thích người không kén ăn dễ nuôi.
Kiếp trước nếu không phải vì sự phản đối kịch liệt từ gia đình, lý tưởng thực sự của cô là làm một đầu bếp đứng bếp, chăm sóc tốt cho từng cái miệng tham ăn.
Hơn nữa lần này Cố Nhung về còn mang theo một túi đường.
Đường đỏ đường trắng đều có, toàn là túi ni lông đóng gói sẵn.
Cố Nhung duỗi đôi chân dài uể oải nói: “Tình cờ có được, cô dùng được thì cứ lấy tự nhiên.”
Thời kỳ tem phiếu lên ngôi, dù là một chút dầu muối gạo mì cũng phải dùng tem phiếu để mua.
Một túi đường thế này ít nhất cũng phải gần mười cân, nhìn thế nào cũng không ăn nhập với hai chữ tình cờ.
Nhưng Cố Nhung đã nói thì Thịnh Hạ cũng tạm tin, vừa quyết định làm món thịt kho tàu, vừa nói thêm: “Vậy giữ lại một phần để ở nhà làm chi phí sinh hoạt, phần còn lại tôi mang đi nổ bỏng ngô làm kẹo gạo nổ, bán được tiền chia cho anh tiền vốn.”
Cô vừa vặn đang thiếu thứ này.
Động tác gạt củi của Cố Nhung hơi khựng lại, mỉm cười không tiếp lời.
Thịnh Hạ nghĩ đến thời gian chiếu phim ở mỏ quặng bên cạnh vào buổi tối, vớt miếng thịt đã ngâm mềm ra, dùng kẹp gắp thịt hơ phần bì trên bếp lửa để thui qua một lượt, đợi bì lợn bị thui nổ lách tách bề mặt cháy đen, lấy ra cho vào chậu rửa sạch.
Nước trong chậu tráng men là nước ấm, Cố Nhung đặt gáo nước xuống liền đi lục bao tải đựng khoai tây.
Không giống như lời Thím Béo nói, hắn ở trước mặt cô không nói nhiều cũng chẳng khéo mồm, nhưng lại rất chủ động nhanh nhẹn.
Thịnh Hạ cầm bàn chải nói: “Anh gọt thêm hai củ nữa đi, miếng thịt này khá to, làm xong mang cho Thím Béo một bát.”
Thời buổi này nhà ai cũng không dễ dàng gì, Thím Béo đến một lần đã cho ba mươi quả trứng gà, món nợ ân tình này một túi bỏng ngô không trả nổi.
Cố Nhung ừm một tiếng lại lấy thêm mấy củ khoai tây ra, trong nồi trên bếp đã tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt của gạo.
Đến lúc xới cơm, bát trứng hấp đặt phía trên cũng vừa vặn chín tới.
Lúc đánh trứng Thịnh Hạ còn múc một cục mỡ lợn trắng muốt cho vào, món trứng hấp chín đông lại mềm mịn rung rinh, còn tỏa ra một mùi thơm béo ngậy nồng nàn.
Thịnh Hạ gắp bớt củi trong bếp ra, dao phay vung lên thái thịt lưu loát.
Bì lợn rửa sạch lớp cháy đen ánh lên màu vàng ươm hấp dẫn, nhát dao đưa xuống trên thớt liền để lại một vệt mỡ trắng sữa.
Miếng thịt Cố Nhung tiện tay xách ra này vừa vặn là thịt ba chỉ năm lớp, còn kèm theo một đoạn sụn non đều tăm tắp.
Thịnh Hạ vung tay chém xuống thái thành những miếng vuông to nhỏ đều nhau, cho vào nước lạnh chần qua vớt bọt máu, trước tiên cho phần nhiều mỡ nhất vào đáy nồi đã nóng để áp chảo thắng bớt mỡ.
Đáy nồi xèo xèo nổ ra mùi mỡ thịt, khói trắng bốc lên cũng làm mờ đi quá nửa khuôn mặt Thịnh Hạ.
Cố Nhung chậm rãi cho khoai tây đã gọt vỏ vào chậu, lặng lẽ dời ánh mắt đang dừng trên gương mặt Thịnh Hạ đi.
Điều này thực sự nằm ngoài dự kiến.
Thiên kim tiểu thư từ thành phố đến như Thịnh Hạ đối với yêu cầu về điều kiện sinh hoạt thấp đến mức khó tin, mức độ thành thạo đối với các loại việc nhà cũng vượt xa tưởng tượng.
Cô sở hữu một khuôn mặt khiến người ta gặp một lần là khó quên, từ trên xuống dưới thậm chí đến từng sợi tóc đều toát lên hơi thở được nuông chiều từ bé.
Tuy nhiên bản thân cô lại không hề yếu ớt chút nào.
Từ một đống phế liệu có thể lắp ráp chuẩn xác ra một chiếc đài radio cũ, cũng có thể tự tay cải tiến chiếc xe đạp thành xe ba bánh.
Đến bên bếp cũng là tiện tay nhặt dao lên là thái thoăn thoắt, hơn nữa cô còn thật sự định đến mỏ quặng đông người phức tạp để bán bỏng ngô, sự quyết đoán và chủ động mạnh mẽ đến mức vượt ngoài dự liệu của Cố Nhung.
Cố Nhung ngồi xổm trên mặt đất gạt gạt củi trong bếp: “Hôm nay cô định đi đâu bán hàng?”
Thịnh Hạ giơ muôi lên quơ quơ giữa không trung, vẻ mặt nghiêm túc, trịnh trọng nói: “Tôi đã chọn được một địa điểm thích hợp nhất rồi.”
“Mỏ quặng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



