Tám tờ tiền giấy mệnh giá một trăm đồng, là khoản tiền khổng lồ Thịnh Hạ nhận được vào tối hôm qua.
Khoản tiền khổng lồ này bị Cố Nhung nhét cho cô như nhét củ khoai tây nướng, nhẹ bẫng chẳng có chút trọng lượng nào.
Nhưng đến ngày hôm sau khi có người đến chuyển tủ, Thịnh Hạ lại có một cảm giác chột dạ khó hiểu.
Thịnh Hạ nhỏ giọng nói: “Đồ đạc đã qua đồn công an một chuyến đều bị giám định hư hỏng rồi, bán nguyên giá thật sự không có ai kiếm chuyện sao?”
Kẻ ngốc nghếch từ đâu tới mà mua nguyên giá thế này?
Cố Nhung ngồi xổm trên mặt đất với vẻ mặt buồn ngủ chưa tỉnh hẳn, mặc cho tóc rối và râu ria che lấp nửa khuôn mặt, sụp mí mắt lơ đãng nói: “Hàng rời tay miễn truy cứu trách nhiệm, cô chột dạ cái gì?”
Thịnh Hạ bị nghẹn lời không nói tiếp được.
Gã lực lưỡng đến chuyển tủ cao giọng hô một tiếng: “Nhung ca, xếp xong hết rồi!”
“Chị dâu bọn em đi đây nhé!”
Thịnh Hạ bị tiếng gọi bất thình lình này làm cho suýt sặc nước bọt, vành tai cũng nhuốm một màu đỏ ửng không kiểm soát được.
Cố Nhung trêu tức liếc nhìn, uể oải đứng dậy, trước khi đi còn đặt một bao tải vào bếp, nói đây là lương thực hắn góp.
Nói cách khác, người ta chưa từng nghĩ đến chuyện ăn không cơm Thịnh Hạ nấu.
Thịnh Hạ vô cùng hài lòng với ý thức giữ khoảng cách tự nhiên này của hắn, đợi đến khi những chiếc tủ đầy sân đều bị kẻ ngốc nghếch chở đi hết, bắt đầu chuyên tâm mày mò thiết bị nổ bỏng ngô được chuyển ra.
Thứ này nhìn là biết đồ lâu năm, lớp đen trên bề mặt nồi quay một nửa là màu gốc, một nửa là nhọ nồi tích tụ lại.
Thịnh Hạ xắn tay áo hì hục cọ rửa trên nền tuyết, rửa sạch vết bẩn trên bề mặt rồi gác nồi quay lên cho ráo nước, quay đầu lại đi nghiên cứu ống bễ quay tay và lò lửa nhỏ.
Đợi thiết bị đơn giản lắp ráp xong xuôi, xác định đồng hồ đo áp suất của nồi quay vẫn tốt, Thịnh Hạ hà ra một ngụm khói trắng vào nhà múc ra nửa bát gạo, bắt đầu lần thử nghiệm đầu tiên.
Đoàng!
Một tiếng nổ lớn vang xa làm kinh động bầy chó trong thôn nhe răng sủa ầm ĩ, Đại Thuận từ trong nhà bước ra gạt con chó vàng lớn đang lao tới, hà hơi nói: “Không phải lễ tết gì, ở đâu nổ bỏng ngô thế?”
Cố Nhung nghiêng đầu nhìn về phía căn nhà rách nát, lơ đãng nói: “Cần cậu quản à?”
“Nói xong chưa?”
“Thím, cháu còn có việc bận mà.”
Cố Nhung chỉ vào đủ loại tủ chất trên hai chiếc xe kéo, cười hì hì nói: “Người mua đang đợi giao hàng, không chậm trễ được.”
Thím Béo nhận ra lai lịch của những chiếc tủ này, sững sờ nhỏ giọng nói: “Vợ cậu bảo bán à? Cậu đã hỏi ý kiến người ta chưa?”
Mấy hôm trước Thím Béo về nhà đẻ, tiếc nuối bỏ lỡ màn kịch vui Thịnh Hạ tóm cổ mẹ chồng đưa đến đồn công an.
Uy danh của Thịnh Hạ thì lại nghe không sót một chữ nào.
Cố Nhung bị vẻ mặt căng thẳng của Thím Béo chọc cười, khẽ cười nói: “Vâng, cô ấy bảo bán.”
“Thế thì tốt thế thì tốt.”
Thím Béo vẫn còn sợ hãi nói: “Nếu vợ cậu không đồng ý, cậu không được làm bậy đâu đấy.”
Cố Nhung kiên nhẫn gật đầu đáp lời, rời đi trong giọng điệu trách móc của Thím Béo, chưa ra khỏi cổng thôn đã nghe Đại Thuận nói: “Nhung ca, người mua đợi ở đâu thế?”
Cố Nhung: “…”
Cố Nhung đơ mặt không nói gì.
Đại Thuận lải nhải: “Em nói thật chứ anh làm thế này đúng là thừa thãi.”
“Chị dâu đã bảo anh tìm người mua, sao không dứt khoát bán quách đồ đi cho xong? Cùng lắm thì anh bù thêm chút tiền chênh lệch theo giá gốc là được chứ gì?”
“Anh giấu chị dâu mua lại làm gì? Anh biết đạp máy may may quần áo, hay là dùng đến nhiều cái tủ thế này?”
Quan trọng là tự mình bỏ tiền ra rồi còn không cho người ta nói, lúc này kéo đi cũng không bán đồ cũ.
Nhiều đồ thế này, còn phải tìm chỗ để nữa!
Cố Nhung bị cằn nhằn đến mức tê rần cả tai, liếc xéo Đại Thuận: “Thể hiện cậu đấy à?”
“Lúc bóc mẽ tôi sao không nói lắp nữa?”
Đại Thuận nổi giận: “Em hết nói lắp từ lâu rồi!”
“Hết rồi, không dễ dàng gì.”
Cố Nhung tựa vào một mặt tủ thong thả nói: “Nước dãi vịt không uống uổng công, bài thuốc dân gian này của Thím Béo dùng tốt thật đấy.”
Đại Thuận chịu đả kích đen mặt không lên tiếng nữa.
Lục Tử đánh xe cười ha hả mấy tiếng, trêu chọc: “Đại Thuận cậu thì biết cái gì? Nhung ca của chúng ta đây là đang xót vợ đấy.”
“Nếu không phải xót vợ, anh ấy có thể nhờ cậu đi nói với Thím Béo…”
“Cậu cũng muốn uống nước dãi vịt à?”
Cố Nhung đạp một cước vào lưng Lục Tử, người bị đạp kêu oai oái mấy tiếng quái gở, trước khi bị đánh vội vàng chuyển chủ đề.
“Đúng rồi Nhung ca, hôm qua Lại Lão Nguyên trên trấn đến tìm anh đấy, em thấy bộ dạng đó của lão, đại khái là vẫn chưa từ bỏ ý định chuyện căn nhà.”
“Căn nhà đó anh thật sự không cần à?”
Cố Nhung lơ đãng vặn vẹo cổ: “Tôi cần nhà trên trấn làm gì? Hơn nữa…”
Lục Tử đợi nửa ngày không thấy Cố Nhung nói câu tiếp theo, tò mò hỏi: “Hơn nữa cái gì?”
“Nhung ca nếu anh thật sự không cần, vậy thì em…”
“Tôi đi xem thử đã rồi tính.”
Đối mặt với ánh mắt kinh ngạc đồng loạt phóng tới của hai người bên cạnh, Cố Nhung mặt không đổi sắc nói: “Nhiều của hồi môn thế này, chẳng phải phải tìm chỗ để sao?”
Căn nhà rách nát trong thôn không để vừa, vậy thì lên trấn.
Thịnh Hạ vẫn chưa biết của hồi môn mình bán giá cao đã được sắp xếp một chỗ để tốt hơn, đang hoang mang tiếp đãi Thím Béo bỗng dưng ghé chơi.
Theo lời bà mối, Cố Nhung ở trong thôn là một gã lang thang lầm lũi cô độc, không qua lại với ai.
Nhưng hiện tại xem ra, lời của bà mối có sai lệch.
Thím Béo kéo tay Thịnh Hạ bắt đầu nhớ lại năm xưa, kể toàn chuyện hồi nhỏ của Cố Nhung.
Miệng nhai bỏng ngô giòn rụm rôm rốp cũng không làm chậm trễ việc bà thao thao bất tuyệt, nội dung phong phú đến bất ngờ.
Thịnh Hạ múc thêm một muôi bỏng ngô lớn vào cái bát đã vơi quá nửa, bật cười nói: “Nghe ý của thím, Cố Nhung hồi nhỏ dẻo miệng lắm ạ?”
“Lớn lên cũng dẻo miệng mà!”
Thím Béo không cần suy nghĩ nói: “Cái thằng ranh con đó biết nói lời hay dỗ người lắm, lần nào cũng dỗ thím vui vẻ nửa ngày, nếp nhăn trên mặt cũng bớt đi!”
Thịnh Hạ thầm nghĩ cô biết ngay tên đó là cố ý mà.
Thím Béo thấy cô cười lại càng hào hứng: “Cháu là từ ngoài gả vào, nhà đẻ cách xa, Cố Nhung hồi nhỏ đa phần đều ăn cơm ở nhà thím, cũng coi như là thím nuôi lớn.”
“Sau này thằng nhóc đó không ở nhà, thiếu thốn cái gì cháu cứ đến nhà thím lấy, tuyệt đối đừng khách sáo với thím, sống cho tốt với thằng ranh con đó, nhớ chưa?”
Thịnh Hạ khách sáo cười nói vâng, Thím Béo không yên tâm lại nhìn quanh trong ngoài nhà một vòng, xác định không thiếu thứ gì, để lại một cái giỏ nhỏ rồi đi.
Lớp rơm rạ trên giỏ được gạt ra, lộ ra những quả trứng gà được lau sạch bóng không chút vết bẩn.
Một cái giỏ nhỏ thế này, có đến ba mươi quả trứng gà.
Thịnh Hạ ngồi xổm trên mặt đất nhìn những quả trứng gà không biết đã tích cóp bao lâu này, đột nhiên cảm thấy vừa nãy nhét bỏng ngô cho Thím Béo hơi ít, đáng lẽ phải nổ thêm một túi nữa.
Nhân duyên của Cố Nhung hình như cũng không tệ đến thế?
Thịnh Hạ đăm chiêu cất trứng gà đi, ánh mắt lại hướng về phía chiếc xe đạp chuẩn bị cải tạo.
Địa điểm chiếu phim đều cố định, nhưng mang theo thiết bị ra khỏi thôn đến nơi chiếu phim, khoảng cách giữa hai nơi thường rất xa.
Xe đạp không thồ được nhiều đồ như vậy, cũng không đủ vững vàng.
Cải tạo lại thì cũng không khó.
Chỉ là…
Thịnh Hạ thổn thức sờ sờ tay lái xe đạp mới tinh, giơ cờ lê lên bất đắc dĩ nói: “Tiếc quá, Hãy mang theo diện mạo mới tinh này mà dũng cảm xuất phát nào, xe ba gác tự chế nhỏ bé của tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
