Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện cha mẹ nuôi của nguyên chủ bán con gái để phối minh hôn đã không thể che giấu được nữa.
Cũng coi như cô và nhà cha mẹ nuôi của nguyên chủ đã hoàn toàn trở mặt, nơi này dường như thật sự không còn chỗ dung thân cho cô.
Bây giờ mới là năm 1975, muốn rời khỏi đây nhờ kỳ thi đại học thì còn phải đợi hai năm nữa.
Có lẽ lấy chồng cũng là một con đường.
Ít nhất bên cạnh sẽ không có người quen, cũng sẽ chẳng ai phát hiện Thẩm Thanh Linh bây giờ đã không còn là Thẩm Thanh Linh của trước kia nữa.
Mặc dù nếu gả cho Cố Cảnh Thần thì đúng là một cuộc hôn nhân không có tình yêu.
Nhưng phải thừa nhận rằng...
Cố Cảnh Thần thật sự quá đẹp trai.
Đúng chuẩn gu của cô.
Anh lại là quân nhân, nhìn hai mẹ con họ thì điều kiện gia đình chắc cũng không tệ, cuộc sống sau khi kết hôn hẳn sẽ không quá khổ.
Cùng lắm, nếu sau này thấy không hợp thì ly hôn là được.
Dù sao cô cũng là người từ tương lai đến, hoàn toàn không để ý chút tiếng xấu mà chuyện ly hôn mang lại.
Vệ Huệ Mẫn gần như không giấu nổi vẻ sốt ruột.
Đợi bao nhiêu năm rồi, cuối cùng chuyện hôn nhân của con trai cũng có hy vọng. Bà nhìn ra được Thẩm Thanh Linh không chỉ suy dinh dưỡng, gầy trơ xương mà trên người còn đầy vết thương.
Chắc hẳn gia đình cô là kiểu trọng nam khinh nữ.
Nếu cô muốn nhiều sính lễ hơn, hoặc muốn được sắp xếp một công việc ở thành phố, thậm chí ở Thủ đô...
Chỉ cần không quá đáng, bà đều sẵn lòng đáp ứng.
“Thứ nhất, sau khi kết hôn tôi muốn lập tức theo quân. Ở đây đã không còn chỗ cho tôi nữa.
Thứ hai, sau khi kết hôn, nếu tôi muốn tiếp tục học hoặc đi làm thì mong mọi người ủng hộ. Tôi không muốn cả đời chỉ làm nội trợ.
Thứ ba, chuyện sinh con sẽ để sau khi tôi hai mươi tuổi rồi mới tính, mong mọi người thông cảm.
Thứ tư, cho tôi vài ngày, tôi muốn về nhà cắt đứt quan hệ với họ trước.”
Thẩm Thanh Linh suy nghĩ rất rõ ràng. Bất kể đây có phải cuộc hôn nhân vì tình yêu hay không thì những chuyện này vẫn nên nói rõ từ đầu.
“Chỉ có vậy thôi?”
Cố Cảnh Thần hơi nhướng mày, lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá Thẩm Thanh Linh. Anh thật sự ngạc nhiên trước những điều kiện cô đưa ra.
Mấy điều này... căn bản chẳng đáng gọi là điều kiện. Anh còn tưởng cô sẽ nhân cơ hội đòi hỏi vô lý. Không ngờ lại là người biết chừng mực.
“Điều thứ nhất, cô cứ yên tâm. Chức vụ hiện tại của tôi là Phó trung đoàn trưởng, vốn đã đủ điều kiện cho người nhà theo quân. Khi nộp đơn xin kết hôn, tôi sẽ tiện thể xin luôn nhà ở khu gia đình quân nhân.
Điều thứ hai, nhà chúng tôi không có quan niệm đàn ông lo việc ngoài, phụ nữ lo việc nhà. Mẹ tôi vốn là bác sĩ bệnh viện, nên cô cứ yên tâm. Nếu cần, gia đình tôi cũng có thể giúp cô tìm việc.
Điều thứ ba, chuyện con cái tôi cũng không vội. Sức khỏe của cô hiện giờ còn rất yếu, cứ ưu tiên dưỡng sức trước đã. Muộn hai, ba năm cũng không sao.
Còn điều thứ tư...”
Cố Cảnh Thần không nói thẳng.
Ngay từ lúc nhìn thấy cô bật ra khỏi quan tài, anh đã biết cô nhất định từng trải qua chuyện không hay.
Chỉ là anh không tiện hỏi.
Nhìn ra sự băn khoăn của anh, Thẩm Thanh Linh cũng không giấu giếm.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, cô kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho Cố Cảnh Thần và Vệ Huệ Mẫn nghe. Nếu đã quyết định kết hôn thì ít nhất cũng nên thành thật với nhau.
“Quá đáng quá rồi! Dù chỉ là con nuôi thì cũng không thể bán người như vậy được. Huống chi còn đem đi phối...”
Nghe xong thân thế của Thẩm Thanh Linh, Vệ Huệ Mẫn tức giận đến mức suýt nhảy dựng lên: “Cảnh Thần! Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua. Không thể để cả nhà đó ung dung được!”
“Vâng, con biết.”
Sắc mặt Cố Cảnh Thần cũng trở nên nghiêm nghị, trong giọng nói mang theo sự phẫn nộ. Cho dù là cuộc hôn nhân không có tình cảm, anh cũng không thể để người khác tùy tiện bắt nạt vợ *sắp cưới* mình.
Loại người đó đúng là cặn bã của xã hội.
Anh nhất định sẽ khiến họ phải trả giá.
“Đừng! Hai người đừng kích động. Chuyện của nhà tôi, tôi có thể tự giải quyết.”
Tuy đã chiếm thân xác của nguyên chủ, Thẩm Thanh Linh nhất định sẽ báo thù. Nhưng cô cũng không muốn chuyện này liên lụy đến Cố Cảnh Thần và Vệ Huệ Mẫn.
Dù sao họ cũng là quân nhân, tốt nhất không nên dính vào.
Với hạng người mặt dày như nhà họ Thẩm thì giảng đạo lý hoàn toàn vô ích.
Nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Vệ Huệ Mẫn, trong lòng Thẩm Thanh Linh chợt ấm áp. Đây là người đầu tiên kể từ khi cô xuyên tới, chủ động dành cho cô thiện ý.
“Bác gái, bác yên tâm. Cháu sẽ không sao đâu.”
Thẩm Thanh Linh của trước kia đã chết rồi.
Thẩm Thanh Linh bây giờ không dễ bị bắt nạt như thế nữa.
“Được rồi. Đối phó với loại người đó thì đừng khách sáo. Nếu cần thì cứ đánh một trận. Nếu cháu đánh không lại thì tìm Cảnh Thần, bảo nó đánh giúp.”
Thẩm Thanh Linh: (⊙_⊙)
Bà mẹ chồng tương lai này… Hình như cô bắt đầu thích rồi!
“Vâng ạ. Đến lúc cần người làm việc nặng thì cháu nhất định sẽ không khách sáo.” Thẩm Thanh Linh cười tít mắt, cái đầu nhỏ gật liên tục như gà mổ thóc.
Vệ Huệ Mẫn cũng bật cười.
Cô gái này thẳng thắn, cởi mở.
Càng nhìn bà càng thấy thích.
“Được rồi, ăn cơm trước đi. Chuyện gì thì chuyện, ăn cơm vẫn là quan trọng nhất.”
Vừa nói, Vệ Huệ Mẫn vừa mở hộp cơm Cố Cảnh Thần mang đến rồi đưa cho Thẩm Thanh Linh.
...
Ở đội sản xuất Cẩu Thám Đầu.
Lý Đại Bảo đã được chôn cất ngay trong đêm.
Phía trên cậu còn có ba chị gái, nhưng tất cả đều đã lấy chồng, không còn sống ở đội sản xuất Cẩu Thám Đầu nữa.
Lúc này, trong nhà họ Lý chỉ còn hai vợ chồng Lý Nhị Ngưu và Vương Chiêu Đệ đang run lẩy bẩy.
“Ông nó à, giờ phải làm sao đây? Hôm qua người họ Trần kia là công an đấy. Hai mình có bị bắt đi tù không?”
“Không đâu... Không đâu... Nếu muốn bắt thì hôm qua đã bắt rồi. Hôm qua cũng chẳng có chứng cứ gì. Chỉ cần con bé Thanh Linh chết thì sẽ không còn ai tố cáo chúng ta, mọi chuyện sẽ qua thôi.”
Lý Nhị Ngưu rít từng hơi thuốc lào, cố che giấu sự hoảng loạn trong lòng, đồng thời âm thầm cầu mong Thẩm Thanh Linh không qua khỏi.
Ngoài nhà họ Thẩm ra, chẳng ai trong làng biết chuyện này.
Hơn nữa hôm qua Trần Ngọc Khôn cũng đã bảo họ mang Đại Bảo đi chôn.
Như vậy... chẳng phải chứng tỏ sẽ không có chuyện gì sao?
Nhưng ông ta không hề biết...
Lúc này, Thẩm Thanh Linh đã có mặt ở đồn công an, tố cáo Lý Nhị Ngưu, Vương Chiêu Đệ, Thẩm Vượng Tài và Lưu Cúc Hoa với tội danh mua bán người và mưu sát.
Còn chuyện ngược đãi...
Cô không tố cáo.
Loại chuyện đó rất khó nói rõ, dù kiện cũng chẳng khiến họ bị trừng phạt thích đáng. Cô định dùng cách của chính mình để giải quyết.
“Ngoài ra... mọi người có thể ngày mai hẵng đến nhà họ không? Hôm nay tôi muốn tự mình về cắt đứt quan hệ với họ trước.”
Thẩm Thanh Linh sẽ không dễ dàng tha cho gia đình đó. Chỉ để họ vào tù thì quá hời cho họ rồi.
“Chuyện này...”
Trần Ngọc Khôn hơi khó xử. Theo quy định, đã có người trình báo thì công an phải lập tức xử lý. Nhưng khi nhìn thấy Cố Cảnh Thần khẽ gật đầu với mình, anh cũng đồng ý.
“Được, ngày mai chúng tôi sẽ đến đội sản xuất Cẩu Thám Đầu.”
Dù sao cũng phải nể mặt đội trưởng.
Chỉ là đến giờ Trần Ngọc Khôn vẫn chưa hiểu. Đội trưởng của anh hôm qua vừa nhìn thấy Thẩm Thanh Linh đã lập tức bế cô đi.
Bây giờ lại còn đứng ra giúp đỡ cô.
Rốt cuộc hai người này có quan hệ gì?
Nhưng đối diện với gương mặt lạnh như băng của đội trưởng… Anh thừa nhận mình rất biết điều.
Không dám hỏi!!
…….
Rời khỏi đồn công an, Cố Cảnh Thần lập tức bị mẹ mình đuổi đi.
Bà bảo anh dùng tốc độ nhanh nhất trở về đơn vị, xin giấy chấp thuận kết hôn rồi quay lại.
Lúc này, trong lòng Vệ Huệ Mẫn ngọt như vừa ăn mật. Ban đầu bà nghe ngóng được lần nghỉ phép này con trai đến huyện Thanh Đường, thành phố Dung, nên lập tức xin nghỉ chạy tới.
Dù thế nào cũng phải bắt Cố Cảnh Thần về Thủ đô đi xem mắt.
Ai ngờ...
Không những không phải bắt con trai về, mà còn bắt được luôn một cô con dâu.
Thế nên bây giờ...
Con trai gì đó đã không còn quan trọng nữa.
Xem đi.
Duyên phận chẳng phải tự nhiên đến rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

