“Khụ... Đồng chí, cô... cô không sao chứ?”
Bị ánh mắt nhìn chằm chằm không chớp kia dõi theo, vành tai của Cố Cảnh Thần hơi nóng lên.
Ánh mắt cô nhìn anh giống như đang nhìn….. một đĩa thịt kho.
Nghe giọng nói trầm ấm đầy từ tính ấy, Thẩm Thanh Linh chỉ cảm thấy như có ma lực xuyên thẳng vào tai mình, khiến cô gần như không chống đỡ nổi.
“Anh đẹp trai thật đấy!”
Đôi mắt Thẩm Thanh Linh lấp lánh như có sao, theo bản năng buột miệng thốt ra câu ấy, hoàn toàn chưa kịp suy nghĩ.
Ngay lập tức, tai Cố Cảnh Thần càng đỏ hơn.
Từ trước đến nay anh chưa từng gặp cô gái nào thẳng thắn và táo bạo như vậy.
Từ nhỏ đến lớn, đúng là có rất nhiều người theo đuổi anh, nhưng nhiều nhất cũng chỉ ngượng ngùng nói một câu kiểu như: “Em thích anh.”
Chưa từng có ai khen anh như thế!!
Chỉ là, từ trước đến nay anh chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, nên bao năm qua đều lạnh lùng từ chối.
Bởi vậy, năm nay đã hai mươi ba tuổi, anh vẫn hoàn toàn không có ý định lập gia đình. Cả đời này, anh sẽ hiến dâng bản thân cho quân đội, cho đất nước.
Rầm!
Bầu không khí mập mờ trong phòng bệnh còn chưa kịp lan tỏa thì cửa phòng đã bị người ta đạp tung.
Ngay sau đó, một người phụ nữ trung niên ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, dung mạo ưa nhìn, khí thế ngút trời bước thẳng vào.
“Cố Cảnh Thần! Giỏi lắm! Tôi còn thắc mắc sao nghỉ phép mà không chịu về nhà, hóa ra là lén hẹn hò với con gái nhà người ta ở đây!”
Thẩm Thanh Linh: “...”
Mặc dù cô không ngại hẹn hò với Cố Cảnh Thần, nhưng ở thời đại này, cô cũng không thể để người khác bôi nhọ mình như vậy.
“Bác gái này, bác là ai vậy? Phiền bác nhìn xem đây là đâu. Nhà bác hẹn hò trong phòng bệnh của bệnh viện à? Chẳng biết gì cả!”
Dù sao ở đây cũng chẳng ai quen biết cô.
Thẩm Thanh Linh không phải kiểu người ngoan ngoãn để mặc người khác bắt nạt như nguyên chủ.
Chuyện gì thấy không vừa mắt thì cứ đáp trả.
Người phụ nữ trung niên: “!!!”
Con bé này cứng thật đấy! Nhưng sao bà lại thấy cái kiểu cứng cỏi ấy vừa đáng yêu vừa khiến người ta thích thế nhỉ?
“Phụt!”
Cố Cảnh Thần thật sự không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng. Lớn chừng này rồi, đây đúng là lần đầu tiên anh thấy mẹ mình bị người ngoài làm cho cứng họng.
Vệ Huệ Mẫn nhìn vành tai vẫn còn đỏ bừng của con trai, rồi lại nhìn Thẩm Thanh Linh gầy gò nằm trên giường bệnh vì suy dinh dưỡng.
Trong đầu bà lập tức tự biên tự diễn ra một màn theo đuổi người mình yêu.
Bao năm nay con trai bà không chịu đi xem mắt, chắc chắn là vì cô gái trước mặt. Mà mãi vẫn chưa kết hôn, nhất định là do thằng ngốc này vẫn chưa theo đuổi được người ta.
Bao năm qua, bà đã chẳng còn yêu cầu gì cao với con dâu tương lai nữa.
Chỉ cần là con gái là được.
Bà thật sự sợ thằng con ngốc này sẽ ế cả đời, mà lại chẳng có chỗ nào để trả hàng.
Đã gặp đúng dịp thế này, chi bằng giúp nó một tay.
Rất nhanh, Vệ Huệ Mẫn lấy lại bình tĩnh, bước nhanh đến cạnh giường bệnh, không nói hai lời đã nắm lấy tay Thẩm Thanh Linh.
“Cô gái, cháu đừng hiểu lầm. Bác là mẹ của Cố Cảnh Thần, tên là Vệ Huệ Mẫn. Có phải thằng nhóc này bắt nạt cháu, làm cháu tức đến mức phải nhập viện không? Cháu yên tâm, bác sẽ dạy dỗ nó thay cháu! Nhìn cháu gầy thế này, chẳng biết bình thường nó chăm sóc cháu kiểu gì nữa. Nhưng cháu cứ yên tâm, bác sẽ bồi bổ cho cháu thật tốt, chẳng mấy chốc sẽ khỏe lại thôi.
Bảo sao bao năm nay nó chẳng chịu đi xem mắt. Biết sớm có cháu thì bác đã chẳng phí công giới thiệu đối tượng cho nó. Mà phải công nhận, mắt nhìn của thằng nhóc này cũng được đấy. Dù cháu hơi gầy một chút, nhưng còn xinh hơn tất cả những cô gái bác từng gặp. Đôi mắt to này nhìn đáng yêu quá!”
Vệ Huệ Mẫn nói liến thoắng như bắn pháo, Thẩm Thanh Linh hoàn toàn không có cơ hội chen vào.
Cô: Không phải cháu hiểu lầm, mà là bác hiểu lầm rồi...
“Mẹ, mẹ bớt nói vài câu đi. Con với cô ấy chẳng có gì cả. Cô ấy chỉ là người tối qua con tình cờ cứu được thôi.”
Anh thật sự không muốn mẹ mình tiếp tục ghép đôi lung tung nữa. Bao năm qua anh đã sợ chuyện này lắm rồi. Nếu không thì lần nghỉ phép này, anh cũng chẳng thà chạy đi hỗ trợ đồng đội làm nhiệm vụ còn hơn về nhà xem mắt.
“Hả?!”
Vệ Huệ Mẫn xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái khe đất chui xuống.
Lần này đúng là bà hiểu lầm to rồi.
Nhưng nhìn đôi tai đỏ như sắp nhỏ máu của con trai lúc nãy, bà tuyệt đối không tin giữa hai người chỉ đơn giản là chuyện cứu người.
Chỉ là thằng con ngốc này còn chưa nhận ra tình cảm của mình thôi.
Con dâu tương lai đang ở ngay trước mắt, bà tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Quan trọng hơn, Vệ Huệ Mẫn từng gặp đủ loại người.
Ánh mắt của Thẩm Thanh Linh trong sáng, thuần khiết, vừa nhìn đã biết là một cô gái chính trực.
Bà tin mình không nhìn nhầm.
Thấy mẹ cuối cùng cũng bình tĩnh lại, Cố Cảnh Thần mới kể lại toàn bộ chuyện tối qua: anh phát hiện Thẩm Thanh Linh như thế nào, rồi cứu cô ra sao.
Chủ yếu cũng là để giải thích với cô, anh sợ cô hiểu lầm.
Bốp!
Vệ Huệ Mẫn đập mạnh vào đùi mình.
“Thế mới nói con đúng là đồ ngốc! Con bế người ta suốt cả quãng đường, từ trên núi đến tận bệnh viện huyện. Danh tiết của con gái nhà người ta đều bị con làm hỏng rồi, con nhất định phải chịu trách nhiệm!”
Thẩm Thanh Linh: “...”
Thật sự... không cần đâu!
Cố Cảnh Thần: (⊙o⊙)!
Từ bao giờ mẹ anh lại trở nên ngang ngược như vậy?
Anh nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, sao những lời đậm chất tư tưởng phong kiến như thế lại có thể phát ra từ miệng mẹ mình.
Phải biết rằng mẹ anh là Phó viện trưởng Bệnh viện Tổng hợp Quân khu Thủ đô. Sao có thể cổ hủ đến thế được?
“Cô gái, cháu cứ yên tâm. Bác nhất định sẽ bắt thằng nhóc này chịu trách nhiệm với cháu đến cùng.”
Nói xong với Thẩm Thanh Linh, Vệ Huệ Mẫn quay sang nhìn Cố Cảnh Thần.
“Con! Bây giờ! Lập tức! Mau viết đơn xin kết hôn gửi đơn vị! Lần này nếu con không chịu trách nhiệm với cô gái này thì mẹ sẽ bảo ông nội con dạy dỗ con!”
Dù sao ông cụ cũng luôn lo lắng chuyện hôn nhân của thằng cháu này.
Chi bằng nhân cơ hội ép nó luôn.
Cố Cảnh Thần còn rất trẻ đã là Phó trung đoàn trưởng.
Anh không sợ trời, không sợ đất. Mọi thành tích trong quân đội đều do chính anh liều mạng giành lấy hết lần này đến lần khác.
Nhưng duy chỉ có một người anh luôn kính sợ.
Đó là ông nội của anh, Cố Hoành Bân.
Ông Cố là một trong những công thần khai quốc, vị thủ trưởng lão thành được cả nước kính trọng.
Hiện nay cũng là Tổng tư lệnh cao nhất trong quân đội. Đối với ông nội, Cố Cảnh Thần không chỉ kính trọng mà còn vô cùng nể phục.
Trong công việc, cuộc sống hay học tập, ông luôn là tấm gương của anh.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể chuyện gì, anh cũng chưa từng dám trái lời ông.
Bây giờ mẹ đã mang cả ông nội ra dọa, xem ra lần này anh khó mà tránh được.
Thật ra...
Nếu Thẩm Thanh Linh không ngại thì kết hôn cũng không phải không được. Ít nhất sau này anh sẽ không phải đối mặt với những buổi xem mắt nối tiếp nhau và đủ kiểu phụ nữ tự cho mình là đúng tìm đến.
Dù sao cưới ai mà chẳng là cưới, chẳng phải đều cùng nhau sống qua ngày sao? Ít ra Thẩm Thanh Linh không khiến anh thấy chán ghét như những người khác.
Cố Cảnh Thần không rời khỏi phòng bệnh ngay, mà quay sang nhìn Thẩm Thanh Linh.
Dù thế nào đi nữa, anh cũng không thể ép cô gái trước mặt làm điều gì.
Trong lúc chờ câu trả lời của cô, anh cũng âm thầm cầu mong...
Hy vọng cô sẽ từ chối.
Chuyện kết hôn một cách mơ hồ như thế này thật sự nằm ngoài dự liệu của anh. Nhưng cũng như mẹ anh nói, đúng là anh đã bế cô suốt cả quãng đường.
Nếu cô không để tâm thì thôi.
Nhưng nếu Thẩm Thanh Linh thật sự rất để ý chuyện này, anh cũng sẽ không trốn tránh trách nhiệm.
“Em á?”
Lúc này, đầu óc Thẩm Thanh Linh đã hoàn toàn rối tung vì hai mẹ con trước mặt.
Hai mẹ con này... không phải có bệnh đấy chứ?
Cô chỉ vô tình xuyên vào một cuốn sách, rồi lại vô tình được anh chàng đẹp trai tuyệt thế trước mặt cứu mạng.
Thế mà… thù của nguyên chủ còn chưa báo xong, sao đã bàn đến chuyện cưới xin rồi?
Chuyện này...
Đến cũng đột ngột quá rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

