Cô xắn tay áo lên, để lộ một đoạn cổ tay thon thả, bàn tay bị ngâm nước càng thêm trắng nõn, trên mu bàn tay có những đường gân xanh mờ, ngón tay thanh mảnh. Vì đau tay nên việc giặt giũ trở nên rất vất vả.
Lục Lĩnh im lặng nhìn mấy lần mà không nói gì.
"Anh có bị viêm khớp không?" Thẩm Khê hỏi.
"Không." Lục Lĩnh đáp.
Kế hoạch phát triển tình nguyện viên thử nghiệm số 2 thất bại.
Giặt xong quần áo, hai người vào nhà. Lục Lĩnh lấy một xấp tiền ra, đưa vào tay cô và nói: "Tháng này có phụ cấp rồi, 149 đồng. Sau này phụ cấp hàng tháng của tôi sẽ giao cho em, khi nào cần tiêu tiền tôi sẽ hỏi em. Số tiền này tiêu thế nào thì em tự quyết định."
Vì cô giặt quần áo cho anh mà anh đưa hết phụ cấp cho cô hả? Giao dịch này hời thật đấy.
Thẩm Khê không nhận tiền, cô tỏ ra ngạc nhiên: "Phụ cấp của anh nhiều vậy luôn à? Chúng ta không tiêu hết nhiều tiền thế đâu, anh tự giữ đi, khi nào cần tiêu tiền em sẽ hỏi anh."
Anh thật sự có nhiều tiền.
Nhưng cô không muốn tiêu nhiều tiền của anh, hơn nữa cô có thể sống một cuộc sống tiết kiệm.
Cô cười nói: "Thật ra em tiêu tiền hoang phí lắm đấy, em sợ sẽ tiêu hết tiền của anh thôi. Bố mẹ em chắc sẽ sớm được quay lại làm việc, đến lúc đó chúng ta chia tay, anh còn có thể xây dựng gia đình của riêng mình. Anh cũng phải có chút tiền tiết kiệm chứ."
Họ vốn không phải vợ chồng thật sự, anh không cần phải giao nộp phụ cấp, và cô cũng không có tư cách quản lý thu nhập của anh.
Lục Lĩnh im lặng nhìn cô, có phải biến cố này đã thay đổi cô không? Cô gái vô tư của ngày trước sao giờ lại trở nên hiểu chuyện đến thế?
Lục Lĩnh nói bằng một giọng điệu dịu dàng chưa từng có: "Vì tôi đã hứa với bố mẹ em, sẽ chăm sóc tốt cho em, tôi sẽ cố gắng hết sức để mang lại cho em một cuộc sống tốt."
Thẩm Khê nhận tiền, những ngón tay thon dài, trắng lạnh lướt qua lòng bàn tay chai sần của anh, hơi ấm truyền đến, lan tỏa khắp các đầu dây thần kinh trên cơ thể.
Thẩm Khê nắm chặt tiền trong tay, cảm thấy vừa vững tâm vừa cảm động.
Đây coi như là tiền cô vay, số tiền đã tiêu cô sẽ ghi sổ lại, chờ có cơ hội sẽ trả lại cho Lục Lĩnh.
Cô cười nói: "Anh không sợ em dành dụm được nhiều tiền rồi ôm tiền bỏ trốn à?"
Lục Lĩnh lắc đầu: "Nếu em muốn bỏ trốn thì đương nhiên phải mang theo tiền." Mấy lần trước rời đảo chỉ mang mỗi lộ phí, thật sự quá ngốc?
Cô bỗng cảm thấy mũi và cổ họng nghẹn lại, cảm động đến không nói nên lời.
Anh Lục Lĩnh thật sự quá tốt, vừa đẹp trai, lại tốt bụng, đúng là người vừa đẹp vừa lương thiện mà.
Lục Lĩnh thấy cô cúi đầu, vành mắt đỏ hoe, đôi mắt to trong veo long lanh, chóp mũi hơi ửng hồng, dáng vẻ chực khóc trông thật đáng thương.
Anh đột nhiên cảm thấy hơi bực bội. Anh vốn là một người rất bình tĩnh, lạnh lùng, nhưng cô lại có thể khuấy động cảm xúc của anh.
Anh không quen với cảm giác này.
Giọng anh lạnh đi: "Nếu em mang tiền bỏ trốn, sau này khi em có tiền, tôi sẽ tìm đến bắt em trả lại."
Thẩm Khê: "..." Cô ngẩng đầu lên, đôi môi hồng khẽ mở, dường như không thể tin nổi mà nhìn Lục Lĩnh.
Lục Lĩnh tỉnh bơ nói: "Hơn nữa, tôi sẽ tính lãi nữa." Nói xong, mặt không đổi sắc, quay người đi về phòng mình.
Thẩm Khê: "..." Hóa ra người vừa đẹp vừa lương thiện của anh là thế này đây!
Cô nhìn anh quay về phòng, lấy vài tờ tiền giấy mệnh giá lớn cất vào ngăn kéo, số tiền còn lại đều cho vào không gian.
Có không gian thật quá tiện lợi.
...
Buổi tối, chị Ngô đến tìm cô: "Ngày mai người của bộ phận hậu cần ra đảo vận chuyển đồ tiếp tế, vợ các quân nhân đều đi mua lương thực, dầu ăn và đồ dùng sinh hoạt. Em ra huyện mua đồ cùng chị nhé."
Thẩm Khê chắc chắn sẽ đi, cô nói: "Lương thực dầu ăn nhà em không còn nhiều, nhất định phải đi rồi. Nếu không đi mua sắm thì bảy tám ngày nữa nhà em hết đồ ăn, chỉ có thể ra nhà ăn thôi."
Chị Ngô gật đầu: "Chúng ta ra ngoài mua đồ một chuyến không dễ dàng gì, lương thực, thực phẩm phụ và nhà thiếu gì thì mua luôn đi, đồ nặng còn có các chiến sĩ trẻ giúp mang vác."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
