Những ngày tiếp theo, Thẩm Khê bắt đầu làm "cao dán". Cô không thể làm thành loại cao có thể dán dính lên người được, nên chỉ đành giã nát thuốc rồi cho vào trong túi vải gạc.
Dụng cụ giã thuốc là loại thô sơ nhất với cối gỗ và chày gỗ. Thẩm Khê hóa thân thành bé thỏ trắng giã thuốc, phải mất liên tục ba ngày mới giã xong dược liệu thành bột, cho vào túi vải gạc rồi khâu lại.
Cô cảm thấy cổ tay mình như muốn gãy rời, nhưng khi nhìn thấy thành quả cuối cùng, cô vẫn cảm thấy rất mãn nguyện.
Đến chiều tối ngày thứ ba, Vương Lập Đông vác một bó củi lớn đến. Cậu ấy chào Thẩm Khê trước, rồi nhanh nhẹn chẻ củi và xếp gọn vào lán củi.
"Tiểu Vương này, tôi có làm cho cậu một ít túi thuốc để trị viêm khớp. Cậu dùng vải cố định túi thuốc ở đầu gối là được. Nếu ban ngày không tiện thì tối dùng cũng được, nhưng có thể hiệu quả sẽ chậm hơn một chút. Đây là thuốc tôi tự làm, không biết hiệu quả thế nào, sau khi dùng cậu nhớ nói cho tôi biết cảm giác ra sao nhé."
Thẩm Khê thật sự muốn biết hiệu quả của những túi thuốc này.
Vương Lập Đông nhìn 30 túi thuốc trước mặt: "Chị dâu, nhiều thế này cho em hết à?"
Thẩm Khê đáp: "Đúng vậy, chừng này chưa chắc đã đủ dùng đâu."
Cô cầm một túi thuốc lên, làm mẫu cho Vương Lập Đông và chỉ cậu ấy cách sử dụng. Cánh tay cô rất mỏi, đến mức bàn tay cầm túi thuốc cũng run lên.
"Chị dâu, em biết dùng thế nào rồi, nhưng tay chị sao vậy?" Vương Lập Đông hỏi.
"Mấy vị thuốc này cần phải giã thành bột, tôi giã liên tục mấy ngày nên tay hơi mỏi, nghỉ ngơi một chút là khỏe thôi." Thẩm Khê nói.
Mắt Vương Lập Đông đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: "Em chỉ mới nhắc một câu mà chị đã làm cho em nhiều thuốc thế này. Chị dâu, chị tốt quá, không hề kiêu ngạo mà còn quan tâm đến các chiến sĩ."
Cậu ấy cẩn thận cất hết các túi thuốc vào trong một cái túi vải.
"Được rồi, cậu đừng kích động, nhưng tôi có bài thuốc bí truyền, chỉ tiện tay thôi. Cậu cứ thử xem hiệu quả thế nào trước đã! Nếu cũng chỉ ngang với các loại cao dán khác thì coi như công cốc." Thẩm Khê không nỡ nhìn người khác cảm động vì một chuyện nhỏ nhặt.
"Chắc chắn sẽ có hiệu quả." Vương Lập Đông làm động tác cổ vũ: "Em sẽ báo cáo kết quả sử dụng cho chị."
"Ừm."
Vương Lập Đông vui vẻ cầm túi thuốc rời đi.
Nhìn tình nguyện viên thử nghiệm số 1 vui vẻ như vậy, Thẩm Khê cũng vui lây.
...
Mấy ngày nay Lục Lĩnh cũng vô cùng bận rộn, đi sớm về khuya, gần như Thẩm Khê không thấy mặt anh. Sau khi ăn tối xong, cô ngâm bộ quần áo bẩn anh thay ra từ tối hôm qua khoảng nửa tiếng rồi bắt đầu giặt.
Cổ tay và cánh tay đều rất mỏi, nhưng nếu không giặt quần áo của Lục Lĩnh kịp thời thì ngày mốt anh sẽ không có quân phục huấn luyện để thay.
Khi Lục Lĩnh bước vào sân, dưới ánh chiều tà mờ ảo, anh thấy bóng dáng mảnh khảnh của cô đang ngồi trên ghế đẩu, cánh tay trắng ngần thon thả đang gắng sức vò giặt quần áo.
Mấy ngày nay anh luôn ở sân huấn luyện, quân phục huấn luyện bẩn vô cùng.
Vì ngồi nên trông cô lại càng nhỏ bé, bộ quần áo ngấm nước trở nên rất nặng.
Lòng Lục Lĩnh khẽ rung động, anh sải bước nhanh tới, cúi xuống kéo tay cô: "Em đứng dậy đi, lát nữa tôi tự giặt."
Thẩm Khê đành phải đứng dậy theo anh, cô đưa mu bàn tay quệt trán, để lại vệt bọt trắng trên làn da mịn màng: "Để em giặt cho, chắc anh mệt lắm rồi, anh nghỉ ngơi đi."
Về mặt lý trí, Lục Lĩnh không nghĩ giặt quần áo có thể làm cô mệt, nhưng về mặt tình cảm, anh lại không nỡ để cô giặt.
Anh giật mình hết lần này đến lần khác vì suy nghĩ này của chính mình.
Anh đè nén suy nghĩ đó, buông tay đang nắm cánh tay thon thả của cô ra, giọng hơi khàn: "Vậy em giặt đi."
Nói xong, anh sải bước vào nhà.
Thẩm Khê nhìn bóng lưng anh, lẩm bẩm một câu: "Khó hiểu thật."
"Anh ăn cơm chưa, tối nay em chỉ nấu phần của mình thôi. Em đi nấu mì cho anh nhé?" Thẩm Khê nói.
"Không cần, tôi ăn rồi mới về." Lục Lĩnh trả lời. Khi anh bước ra lần nữa, anh đã thay quần áo sạch sẽ, đặt bộ đồ bẩn vào một chậu sứ khác rồi cùng Thẩm Khê giặt quần áo.
"Tay em sao vậy?" Lục Lĩnh nhận ra tay cô hơi run.
"Em giã thuốc mấy hôm nên tay hơi mỏi, chắc vài ngày nữa là khỏi thôi." Thẩm Khê nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

