Trong lúc uống Coca, bên kia bà Khương bắt đầu lục tung tủ đồ. Hai mẹ con nhà họ Tô tinh mắt phát hiện, nhà họ Khương lại còn có cả điện thoại!
Thấy bà Khương lấy ra một xấp tiền dày cộp từ trong tủ, hai người ăn ý quay đầu đi không nhìn, lúc này mà nhìn chằm chằm thì thật bất lịch sự.
Bà Khương lại không để tâm.
"Tú Vân à, cái tivi này của cháu, bây giờ trên thị trường chưa đến 3000, thôi thì làm tròn, đưa các cháu 3000 tệ."
Bà Khương đếm ra 3000 tệ đưa cho Phan Tú Vân. Phan Tú Vân không ngờ tivi có thể bán được nhiều tiền như vậy, nhìn số tiền này, bà cảm thấy cầm lấy thì có chút áy náy.
Chiếc tivi này vốn là trúng thưởng mà có, bây giờ bán cho bà Khương, lại còn được cho thêm tiền. Bà đếm ra 5 tờ trả lại cho bà Khương: "Thím Khương, cái tivi này từ đâu mà có thím cũng biết rồi, thím đã giúp chúng cháu một việc lớn, sao có thể để thím chịu thiệt được, chừng này là đủ rồi ạ."
"Dạ... Cháu không có điện thoại ạ."
Phan Tú Vân hơi lúng túng. Nghe ý của bà Khương, dường như ở đây, điện thoại là thứ mỗi người đều có.
Bà cháu nhà họ Khương cũng rất ngạc nhiên, thời buổi này mà còn có người không có điện thoại?
Nhưng bà Khương không nói gì, chỉ cười: "Vậy thì tiếc quá, khi nào cháu mua điện thoại nhớ gọi cho thím nhé."
Bà ấy viết một dãy số vào cuốn sổ rồi đưa cho Phan Tú Vân.
Khương Điềm chớp chớp mắt: "Không có điện thoại bất tiện lắm, Tiểu Bối, hai mẹ con em mua một cái đi, điện thoại mới cũng không đắt lắm đâu!"
Bà Khương rất bất lực với tính cách thẳng như ruột ngựa của cháu gái mình, nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên kêu lên một tiếng: "Điềm Điềm, cháu có cái cũ nào không, giữ lại cũng chỉ đổi được cái chậu, hay là cho dì Phan của cháu dùng tạm đi."
Khương Điềm "a" một tiếng, lập tức quay người về phòng.
Phan Tú Vân vội xua tay: "Thế này, thế này không được đâu ạ."
Điện thoại đó, họ lại định cho bà một chiếc điện thoại, thứ này quá quý giá rồi.
Bà Khương cười an ủi: "Cháu đừng khách sáo nữa, một chiếc điện thoại cũ thôi, không đáng tiền, thím còn sợ cháu chê đấy!"
Chê thì tất nhiên là không chê rồi, Phan Tú Vân chỉ có thể cảm kích nói lời cảm ơn bà Khương.
Chẳng mấy chốc Khương Điềm đã mang về một chiếc điện thoại nhỏ xinh, cô ấy hơi ngượng ngùng nói: "Dì Phan, điện thoại này của cháu là kiểu cũ, không có nhiều chức năng như điện thoại bây giờ, hai mẹ con dì cứ dùng tạm ạ."
Phan Tú Vân nhận lấy, cảm ơn bà cháu nhà họ Khương, lại trò chuyện thêm một lúc, thấy thời gian không còn sớm bèn đứng dậy cáo từ.
Hai người từ nhà họ Khương ra về, cứ mân mê chiếc điện thoại trên tay. Nhớ lại lời Khương Điềm dặn cần đến Trung Quốc Di Động hoặc Trung Quốc Liên Thông để mua thẻ SIM, hai người liền đi thẳng đến một chi nhánh Trung Quốc Di Động ở gần đó.
Nhưng khi đến nơi, nghe nói mua SIM cần có chứng minh thư, hai người liền ngớ ra, lủi thủi đi ra ngoài.
Đứng trên đường lớn, hai người nhìn nhau, không có SIM thì điện thoại không dùng được, phải làm sao bây giờ?
Tô Bối thở dài một hơi: "Thôi bỏ đi mẹ, chúng ta về trước đã, lần sau tính tiếp."
Hai người tay xách nách mang trở về hầm chứa, Tô Bối leo lên xem trước một lượt, thấy không có ai cô và mẹ mới ôm đồ về nhà.
Lần này hai người thu hoạch không nhỏ, các loại hàng hóa đều nhập về với số lượng lớn hơn lần trước. Điều khiến họ vui mừng nhất chính là đống vải Terylene kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

