"Hey, là em à!"
Tô Bối quay đầu nhìn, không ngờ lại là bà Khương và Khương Điềm.
Tô Bối cười chào hỏi, Phan Tú Vân cũng cười gật đầu.
Hai bà cháu nhà họ Khương đi tới, chưa kịp chúc mừng họ trúng thưởng đã phát hiện hai mẹ con này đứng bên cạnh chiếc tivi có vẻ khó xử.
"Sao vậy?"
Tô Bối nhíu mày: "Chị Khương, chiếc tivi này có thể bán đi được không?"
Không phải họ không muốn, mà là chiếc tivi này không thể mang về được. Tuy nơi họ ở không phải không có tivi, nhưng hình dáng không giống cái này!
Khương Điềm ngẩn người: "Tại sao lại bán? Nhà em có tivi rồi à?"
Tô Bối gãi mũi. Nhà họ đương nhiên không có, cũng không thể có.
Bà Khương dường như nhận ra điều gì đó, không đồng tình kéo cháu gái một cái, hiền từ nói: "Cháu muốn bán chiếc tivi này à? Vừa hay bà đang muốn mua một chiếc tivi mới, nhưng ra ngoài không mang nhiều tiền, các cháu theo bà về nhà lấy tiền nhé, nhà bà ở gần đây thôi."
Vậy thì tốt quá, Tô Bối vui vẻ nhận lời: "Vâng ạ, vậy làm phiền bà rồi."
Tô Bối thật sự không biết làm thế nào để bán chiếc tivi này, cô thậm chí không biết thứ này đáng giá bao nhiêu tiền.
Phan Tú Vân và Tô Bối khiêng chiếc tivi theo sau hai bà cháu Khương Điềm xuống lầu. Chiếc tivi không nặng lắm, mấy người vừa đi vừa nói chuyện.
Phan Tú Vân và bà Khương tuổi tác chênh lệch không ít, nhưng nói chuyện một hồi, bà Khương lại phát hiện một điều kỳ diệu. Giữa họ hoàn toàn không có khoảng cách thế hệ, cứ như thể là người cùng một thời, càng nói chuyện càng tâm đầu ý hợp.
Nhà họ Khương quả nhiên rất gần, chẳng mấy chốc, họ đã đến cổng khu dân cư nơi nhà họ Khương ở.
Khu dân cư này tên là Lục Trúc, tuy là một khu cũ kỹ nhưng lại rất sạch sẽ.
Nhưng đó chỉ là với người thời nay, còn trong mắt hai mẹ con nhà họ Tô, nơi đây lại là sự phồn hoa chưa từng thấy.
Tòa nhà cao nhất ở công xã của họ chỉ có ba tầng, vậy mà tòa nhà này lại có tới sáu tầng, cửa sổ lớn và sáng sủa, trong sân còn có cây cảnh đẹp mắt, mỗi một nơi đều là những gì mà hai mẹ con trước đây không dám nghĩ tới.
"Vào nhà đi!"
Hai người lảo đảo bước vào nhà, thay dép lê, ngồi xuống chiếc ghế sofa mềm mại rồi mới hoàn hồn trở lại.
"Dì, Tiểu Bối, hai người uống gì ạ? Coca hay nước trái cây?"
Coca?
Lại có cả Coca ư?
Tô Bối biết đến Coca là do nghe bạn học kể. Một người bạn của cô có họ hàng ở Bắc Kinh nói rằng Coca đó chỉ có thể mua được ở cửa hàng hữu nghị, ngon vô cùng, một chai giá 4 hào.
Cô hơi ngại ngùng: "Không cần đâu, hai mẹ con em uống nước lọc là được rồi."
Khương Điềm nhìn ra cô nói dối, cười lấy ra hai lon Coca: "Tiểu Bối, không cần khách sáo đâu, em cứ uống đi!"
Cô ấy trực tiếp mở lon Coca giúp Tô Bối, một tiếng "xì" vang lên. Tô Bối mím môi, thầm đoán trong lòng xem thứ này rốt cuộc có vị gì.
Đã mở rồi, Tô Bối cũng không từ chối nữa, cô cầm lên uống một ngụm, chân mày hơi nhíu lại.
Thứ nước uống vào miệng như sủi bọt, lưỡi cũng hơi tê tê. Trước đây cô cũng từng uống nước ngọt có ga, nhưng vị ngọt hoàn toàn không giống thế này.
Nhưng dần dần, cô cảm nhận được niềm vui mà Coca mang lại, đôi mắt cô chợt sáng lên.
Ngon quá đi mất!
Quả nhiên là hàng cao cấp chỉ mua được ở cửa hàng hữu nghị!
Chỉ không biết có đắt không, nếu không đắt, lát nữa cô phải mua mấy chai về cho ba và các em nếm thử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)