Phải nói rằng Tô Hồ là một đứa trẻ ngoan, còn biết đến báo tin, nhưng việc báo tin của cậu không mang lại hiệu quả thật tế, vì bà cụ Tô đã đến cửa rồi.
"Tô Kiến Nghiệp, Phan Tú Vân, hai cái đồ bất hiếu chúng mày, cút ra đây cho tao!"
Bà cụ Tô gầm lên đầy nội lực, trong lòng hai vợ chồng giật đánh thót một cái, vội vàng bước nhanh ra khỏi nhà.
Tô Kiến Nghiệp kéo Phan Tú Vân lại, để bà đi sau mình, còn ông thì bước nhanh lên trước: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"
Phan Tú Vân cũng yếu ớt gọi một tiếng: "Mẹ."
Bà cụ Tô mặt lạnh như tiền, không đáp lại.
Ngược lại, Tô Quế Lan đang vịn tay bà cụ Tô ở bên cạnh hừ một tiếng, nói giọng chua ngoa: "Ối chà, tôi còn tưởng chị dâu hai bây giờ có tiền rồi, trong mắt không còn người mẹ chồng này nữa!"
Phan Tú Vân lập tức cảm thấy khó xử.
Tô Kiến Nghiệp nhíu mày: "Nói linh tinh gì thế, mau vào nhà đi!"
Cả nhóm vào nhà.
Phan Tú Vân vội vàng rót nước, đưa đến trước mặt bà cụ Tô.
"Mẹ, mẹ uống nước ạ."
Bà cụ Tô ngồi khoanh chân trên giường sưởi, ngồi ngay ngắn, đôi mắt tam giác liếc nhìn cốc nước Phan Tú Vân đưa tới, không động đậy.
Tô Quế Lan khinh bỉ một tiếng: "Chẳng trách người ta nói, càng có tiền càng keo kiệt, người có thể bỏ ra hơn hai mươi đồng mà mẹ chồng đến lại chỉ cho uống nước lọc? Không muốn cho uống thì đừng miễn cưỡng, mang cốc nước lọc ra làm bẽ mặt ai thế?"
Tô Quế Lan là con gái út của bà cụ Tô, từ nhỏ đã được nuông chiều, cũng không mấy tôn trọng các chị dâu.
Phan Tú Vân không chấp nhặt với cô ta, cúi đầu giải thích: "Mẹ, trong nhà không có gì khác, lần sau mẹ đến con sẽ pha nước đường cho mẹ uống."
Lời này nghe qua không có vấn đề gì, nhưng bà cụ Tô lại cảm thấy bà đang nói cho qua chuyện, liếc bà một cái, hừ lạnh: "Tao không có số hưởng, không uống nổi thứ quý giá đó đâu."
Tô Bối là vai vế con cháu, không tiện xen vào chuyện của người lớn, nhưng hai người này từ lúc vào nhà đã nói bóng nói gió bắt nạt mẹ cô, khiến cô tức điên lên.
"Mẹ, bà nội và cô út không khát."
Cô đưa tay bưng cốc nước đi, hất ra ngoài cửa sổ.
Phan Tú Vân không đồng tình nhíu mày: "Tiểu Bối!"
Bà cụ Tô hừ một tiếng: "Không có việc gì thì không đến được à? Sao nào, cái ngưỡng cửa nhà mày tao không bước vào được chắc? Thôi, tao cũng không nói nhảm với chúng mày nữa, hôm nay tao đến đây là để lấy tiền dưỡng lão."
Tiền dưỡng lão?
Tô Kiến Nghiệp ngẩn người: "Mẹ, bây giờ mới tháng Tám thôi mà."
Lúc chia nhà đã nói rõ, Tô Kiến Nghiệp một năm phải đưa cho bà cụ Tô hai mươi đồng, hoặc khẩu phần lương thực có giá trị tương đương.
Đại đội quy định người già không có sức lao động sẽ có một phần khẩu phần lương thực cơ bản trị giá sáu mươi đồng, bà cụ Tô có bốn người con trai, theo lý mỗi người phải chia mười lăm đồng, nhưng ai bảo bà cụ Tô thiên vị, lại tức giận người con trai này không nghe lời, nên ép buộc một năm phải đưa hai mươi đồng, nếu không sẽ không chia nhà.
Vì vợ con, Tô Kiến Nghiệp đã nhượng bộ.
Nhưng tiền khẩu phần lương thực hàng năm đều được đưa vào lúc thu hoạch mùa thu khi đội phân phát lương thực, bây giờ đang lúc giáp hạt, lấy đâu ra khẩu phần lương thực chứ?
Chưa đợi bà cụ Tô nói, cô út Tô đã tức giận lên tiếng: "Sao nào, anh Hai có tiền cho người khác, không có tiền cho mẹ à? Anh có còn nhớ mình chui ra từ bụng ai không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)