Trần Giải Phóng đến để đưa tiền, không ngờ lại gặp phải chuyện này.
"May mà mình qua đây."
Bà đẩy tiền lại: "Giải Phóng, bao năm nay các chú đã giúp đỡ nhà chị không ít, tặng chút đồ là phải, sao có thể lấy tiền của chú được. Chú mau cất tiền đi, nếu chú cứ như vậy, sau này chị không dám nhận đồ của các chú nữa đâu."
Lời này khiến Trần Giải Phóng khó mà từ chối, dượng ấy thở dài, thôi vậy, sau này tìm cơ hội bù đắp lại là được.
Dượng ấy cất tiền rồi đứng dậy: "Chị, anh rể, vậy em về trước đây, buổi chiều còn phải đi làm."
"Mau về đi, đừng để lỡ việc."
Cả nhà tiễn Trần Giải Phóng ra cửa, nhìn dượng ấy đạp xe đi rồi mới quay vào nhà.
Cùng lúc đó, thím Cả Tô xem xong náo nhiệt cũng về nhà.
Nhà họ Tô ở cuối con phố phía tây của đại đội, lúc thím Cả Tô về đến nhà liền đối mặt với ánh mắt u ám của mẹ chồng.
Bà ta giật mình, cười gượng một tiếng: "Mẹ, sao mẹ lại nhìn con như vậy?"
Bà cụ Tô tóc bạc trắng, mí mắt sụp xuống, thấy dáng vẻ lén lút của bà ta liền lườm một cái sắc lẹm: "Bớt cười cợt với tao, suốt ngày không làm việc chỉ biết trốn việc, nhà họ Tô cưới phải mày đúng là xui xẻo tám đời!"
Thím Cả Tô cũng không tức giận, cười hì hì tiến lên: "Mẹ, xem mẹ kìa, lại tức giận gì thế? Không phải con nghe nói nhà chú Hai xảy ra chuyện, nên qua xem tình hình sao!"
Bà cụ Tô nghe vậy nhíu mày: "Nhắc đến cái thứ đó làm gì? Nhà chúng nó có chết đói cũng không liên quan đến chúng ta. Mày đừng có lảng sang chuyện khác, đừng tưởng tao không biết mày nghĩ gì, đồ lười biếng!"
Mẹ chồng mình chẳng hiểu ý gì cả, thím Cả Tô thầm đảo mắt, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười.
"Mẹ, mẹ nói vậy là sai rồi, người ta không chết đói được đâu, vừa rồi còn lấy ra hơn 20 đồng trả cho nhà họ Vương đấy!"
"Cái gì?"
Bà cụ Tô mất bình tĩnh.
"Mày nói nhà thằng Hai có thể lấy ra hơn 20 đồng?"
Giọng bà ta có chút cao lên, trong mắt ánh lên vẻ tức giận: "Hay lắm, hai cái đồ bất hiếu này..."
Thấy cơn giận của mẹ chồng đã chuyển sang vợ chồng Tô Kiến Nghiệp, bà ta đảo mắt, nhỏ giọng nói: "Mẹ, con nói cho mẹ nghe..."
Thím Cả Tô dèm pha vợ chồng Tô Kiến Nghiệp, bà cụ Tô nghe xong tức đến mức cả người không ổn.
"Tao đi tìm hai cái đồ bất hiếu đó ngay bây giờ..."
Bà cụ Tô bước ra ngoài, ở nơi họ không nhìn thấy, một bóng người nhỏ bé lao ra như mũi tên rời cung.
Chuyện trong nhà đã giải quyết xong, trong tay cũng không còn một đồng nào, Tô Bối bèn nói với ba mẹ về việc quay lại thế giới hiện đại.
Mấy người đang nói chuyện thì bên ngoài có tiếng gọi:
"Bác Hai! Bác gái Hai!"
Một bóng người nhỏ bé lao vào nhà, là Tô Hồ nhà chú Ba.
Tô Hồ là con trai nhà Tô Lão Tam, năm nay mười bốn tuổi, đã là một chàng trai trẻ, người đen nhẻm nhưng trông rất khỏe mạnh.
Nhìn thấy Tô Hồ, Tô Bối cười chào hỏi: "Tiểu Tam đến rồi, mau vào ngồi đi em."
Tô Hồ lại không có tâm trạng ngồi, cậu thở hổn hển nói: "Chị Tiểu Bối, bác Hai, bác gái Hai, bà nội nghe nói hai bác đưa cho nhà họ Vương hơn hai mươi đồng, cứ một mực nói hai bác bất hiếu, có tiền không cho bà tiêu, đang muốn qua đây tính sổ với hai bác đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

