Bà ta co giò chạy ra ngoài, bị Tô Bối cầm chổi đuổi theo một mạch ra đến tận cổng lớn.
Sau khi vụt hụt một cái, Tô Bối chống nạnh thở hổn hển: "Bảo ba thằng con trai yếu đuối của bà đến đây, đến một người tôi đánh một người, đến hai người tôi đánh cả đôi!"
"Mày, mày cứ đợi đấy cho tao!"
Thím Hai Chu chạy được một đoạn xa, thấy Tô Bối không đuổi theo nữa thì liền quay người lại buông một câu độc địa.
Đợi thì đợi, ai sợ ai chứ, Tô Bối lẩm bẩm nhặt lại cây chổi bị vứt dưới đất, quay người trở vào sân.
Trong nhà, Phan Tú Vân đang sụt sùi khóc.
"Đều tại cái thân thể vô dụng này của tôi, nếu không nhà chúng ta cũng không đến nỗi nợ tiền nhà họ Vương, chẳng phải bọn họ thấy chúng ta không trả nổi tiền nên mới nhắm đến Tiểu Bối sao, con trai nhà họ Vương vừa lùn vừa béo, suốt ngày lêu lổng bên ngoài, nhà chúng ta dù có nghèo cũng không thể đẩy con vào hố lửa được! Ba nó à, nhà họ Vương không nói lý lẽ, chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy, phải làm sao bây giờ?"
Phan Tú Vân lo lắng, Tô Kiến Nghiệp cũng lo lắng. Thấy tình hình này, Tô Bối lặng lẽ quay người đi ra sân sau.
"Chít chít!"
Có chuột!
Bây giờ chưa bắt đầu thu hoạch mùa thu, trong hầm chứa không có gì nhiều, nhưng rau củ mới hái hôm qua vẫn còn ở trong đó.
Chuột đang ăn trộm rau nhà cô!
Tô Bối vớ lấy một cây gậy rồi liền trèo xuống thang, đuổi đánh con chuột một trận.
Cô đánh, nó chạy.
"Chít!"
Con chuột lao về phía một bức tường, đột nhiên đâm sầm vào đó, rồi vèo một cái biến mất.
"Ủa, đi đâu mất rồi?"
Tô Bối nheo mắt quan sát bức tường, không thấy một cái hang chuột nào, nhưng sao lại biến mất được nhỉ?
Cô sờ soạng trên tường một lúc, đột nhiên, Tô Bối cảm thấy một lực hút từ trong tường truyền ra, kéo phăng cô vào.
Tô Bối chỉ cảm thấy hoa mắt, ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào mặt cô.
Cô đưa tay lên che, phát hiện mình đã không còn ở trong hầm chứa nữa mà đang đứng trong một khoảng sân hoang vắng.
"Đây là đâu?"
Ngôi nhà trong sân này đã mục nát không thể tả, khắp nơi đều là cỏ dại, ngay cả những kẽ gạch đá dẫn ra cổng sắt lớn cũng bị cỏ chiếm đóng, trông có vẻ đã nhiều năm không có người ở.
Tim Tô Bối đập thình thịch, cô gặp phải chuyện lớn rồi!
Cẩn thận đi đến cổng lớn, Tô Bối nhắm một mắt nhìn ra ngoài qua khe cửa, đến khi nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài, cô liền vô cùng kinh ngạc.
Mẹ ơi, đây là nơi nào vậy, sao đất lại bằng phẳng thế này?
Sao nhà nào nhà nấy đều là nhà ngói gạch xanh lớn vậy?
Ở đại đội Bình An của họ, nhà của trưởng thôn đã là ngôi nhà tốt nhất trong thôn rồi, mà đó cũng chỉ là nhà nửa gạch, nhưng ở đây nhìn một lượt toàn là nhà gạch ngói, cô còn thấy một tòa nhà hai tầng ở phía đối diện.
Nơi này sao lại giàu có thế?
Từ nhỏ cô đã gan dạ, xảy ra chuyện kỳ lạ như vậy, bảo cô quay về nhà là điều không thể, cô rón rén bước ra khỏi cổng lớn.
Con đường xi măng bằng phẳng kéo dài về phía trước, Tô Bối không thấy một bóng người, lông tơ trên người cô dựng đứng cả lên, cho đến khi thấy những tòa nhà cao tầng san sát, xe cộ tấp nập ở phía xa xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

