Năm 1974, nước Hoa.
Công xã Ngũ An, đại đội Bình An.
Tô Bối vừa mới cắt xong hai sọt cỏ lợn cho đại đội, vừa vác sọt vào sân sau nhà mình thì nghe thấy tiếng một người phụ nữ đang oang oang nói chuyện trong nhà.
"Nhà họ Vương người ta ăn lương thực nhà nước cung cấp, có thể để mắt đến con gái nhà chị thì chị nên mừng thầm đi, 300 tệ đấy, cả đời này của chị chắc cũng chưa từng thấy bao giờ, vậy mà chị còn không vui nữa, thật sự coi con gái nhà mình là cục vàng cục bạc gì à, tôi nói thế này nhé, cái nhà của chị đây có đập ra, đến xương vụn cũng đem lên cân thì cũng không đáng giá 300 tệ này đâu!"
"Đúng là con nhà lính tính nhà quan, làm gì cũng không nên thân, nếu không phải vì con gái nhà chị đã học hết cấp ba thì có đến lượt nhà chị không? Được rồi, chuyện hôm nay cứ quyết định như vậy đi! Tìm cho con gái chị bộ quần áo nào tốt một chút, không được thì đi mượn một bộ, quần áo gì mà rách rưới thế này , đừng làm mất mặt nhà họ Vương người ta!"
Tô Bối nhíu mày, ghé đầu nhìn vào cửa sổ thì thấy thím Hai Chu của đại đội đang ngồi trong nhà cô, ra vẻ chỉ tay năm ngón.
Mẹ cô bị tức đến nỗi mặt mày xanh mét, chỉ vào đối phương, miệng cứ "bà, bà, bà" mà không nói nên lời.
Tô Bối lập tức ném cái sọt trên lưng xuống, xắn tay áo đi vào trong nhà.
"Bà là cái thá gì mà định đoạt thay tôi, nhà họ Vương tốt thì bà tự đi mà gả qua đó, đừng có đến nhà tôi gây chuyện, tưởng ai cũng thấy tiền là sáng mắt như bà chắc, tôi nói cho bà biết, mẹ tôi mà có mệnh hệ gì thì không ai yên ổn đâu!"
Bị một đứa con nít sỉ nhục như vậy, thím Hai Chu tức thì nổi giận, sợi dây lý trí trong đầu "phựt" một tiếng đứt phăng.
"Đồ đê tiện, tao xé nát cái miệng của mày!"
Bà ta lao tới định đánh Tô Bối, nhưng Phan Tú Vân làm sao có thể trơ mắt nhìn con gái mình bị đánh, cơ thể bà không khỏe nhưng vẫn cố gắng gượng dậy ngăn cản, liền bị thím Hai Chu đẩy ngã xuống đất.
"Mẹ!"
"Bà xã!"
Hai giọng nói vang lên cùng lúc.
Tô Kiến Nghiệp lao nhanh vào cửa, đỡ Phan Tú Vân đang ngã dưới đất dậy.
Mấy hôm trước Phan Tú Vân bị sảy thai, cơ thể vẫn chưa hồi phục, lúc này bị đẩy ngã xuống đất, bà liền ôm bụng, sắc mặt trắng bệch.
"Bà xã, bà cảm thấy thế nào, đi, chúng ta đến trạm y tế."
Ông vừa nói vừa định bế Phan Tú Vân lên, nhưng lại bị bà níu lấy tay áo.
"Tôi không sao, nghỉ một lát là khỏe."
Tô Bối tức điên lên, vớ lấy cây chổi cạnh cửa liền quất tới tấp vào người thím Hai Chu: "Dám đánh mẹ tôi, tôi liều mạng với bà!"
Thím Hai Chu thấy Phan Tú Vân ngã xuống đã rất sợ hãi rồi, lúc này lại bị Tô Bối dùng chổi đánh vào người liền ôm đầu chạy trốn: "Mày làm gì thế, mẹ mày không sao mà? Tao nói cho mày biết, tao có ba thằng con trai, mày dám đánh tao, chúng nó sẽ không tha cho mày đâu!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

