Nói ra câu này An Nam cũng đã dùng hết toàn bộ dũng khí của mình.
Cô ta đương nhiên biết mình làm như vậy sẽ mang đến rắc rối lớn nhường nào, cũng biết làm như vậy sẽ đắc tội với nhà họ Chung, sơ sẩy một chút cô ta và Chung Minh Huy sẽ cùng nhau tiêu đời.
Nhưng cô ta cũng hết cách rồi, ngủ cũng đã ngủ rồi, cô ta không muốn bị ngủ uổng công, cuối cùng còn rơi vào kết cục xuống nông thôn.
Xuống nông thôn nói thì hay lắm, xây dựng Tổ quốc, nhưng có bao nhiêu con cái gia đình cán bộ đều tìm được lý do hợp lý để không phải xuống nông thôn. Ngay cả đứa em gái kế bệnh tật của cô ta cũng vì có bệnh mà không cần xuống nông thôn, có đôi khi cô ta đều ghen tị với Khương Linh, cô ta sợ hãi việc xuống nông thôn.
Chung Minh Huy là cơ hội duy nhất để cô ta ở lại thành phố, cũng là bàn đạp để cô ta có thể có được cuộc sống tốt hơn.
Bởi vì cô ta biết rất rõ, tương lai Chung Minh Huy sẽ xuống biển kinh doanh, sau đó sẽ từng bước phát triển thành doanh nhân có tiếng của Hoa Quốc.
Mà trong tương lai cô ta biết được, đứa em gái kế của cô ta, gả cho Chung Minh Huy, rõ ràng ốm yếu bệnh tật, nhưng mãi mà không chết, sau khi Chung Minh Huy kiếm được tiền liền trực tiếp sống cuộc sống của một phu nhân nhà giàu. Lúc cô ta hơn bốn mươi tuổi chết đi, Khương Linh vẫn sống sờ sờ ra đó, bảo dưỡng cứ như một cô gái trẻ.
Đúng vậy, An Nam cô ta là người trọng sinh trở về, kiếp trước cô ta coi thường đứa em gái kế của mình, cảm thấy em gái kế của mình nông cạn, là một con bệnh, ai lấy nó người đó xui xẻo. Nhưng trớ trêu thay Chung Minh Huy không những không xui xẻo, mà còn phát đạt.
Còn cô ta lại ở đêm trước khi xuống nông thôn qua lại với một thanh niên, cô ta bất chấp tất cả đi theo đối phương xuống nông thôn, nhưng cuộc sống sau khi xuống nông thôn khiến cô ta tuyệt vọng, làm không hết việc đồng áng, trên tay nổi đầy bọng nước, tay thô ráp rồi, mặt thô ráp rồi, lúc không có ngày tháng tốt đẹp để sống, tình cảm có tốt đến mấy cũng không chịu nổi một đòn.
Cho nên kiếp này cô ta trọng sinh trở về quả quyết đá văng người đàn ông của kiếp trước, nhanh chóng lợi dụng ưu thế của mình để dan díu với Chung Minh Huy.
Trong thời khắc quan trọng này, cô ta sẽ không buông tay.
Chung Minh Huy cả người cứng đờ, An Nam lại vô cùng hài lòng, “Minh Huy, em yêu anh như vậy, biết đâu trong bụng em đã có hạt giống của anh rồi, sao anh nỡ bỏ rơi em. Hơn nữa đã bị phó chủ nhiệm Tào nhìn thấy rồi, anh chẳng phải nói bà ta đã sớm chướng mắt anh, bất kể anh giải thích thế nào bà ta cũng sẽ không tha cho anh sao.”
Giọng nói của An Nam dịu dàng lại tủi thân, vốn dĩ Chung Minh Huy nên cảm động, nhưng đối mặt với ánh mắt điên cuồng của phó chủ nhiệm Tào, hắn vẫn sợ hãi, hắn hất An Nam ra, “bốp” một tiếng tát vào mặt cô ta, ngoài mạnh trong yếu nói, “Cô, người phụ nữ độc ác này, vậy mà còn đe dọa tôi, dùng để phá hoại tình cảm của tôi và Khương Linh, thật sự vô sỉ.”
An Nam ôm mặt không dám tin.
Chủ nhiệm ủy ban nghe tin chạy đến bắt gian cũng kinh ngạc.
Khương Linh thở dài một tiếng, thương hại nhìn An Nam, An Nam sắc mặt trắng bệch, chỉ vào Chung Minh Huy nói, “Chủ nhiệm Vương, tôi muốn kiện anh ta cưỡng hiếp.”
“Ong” một tiếng, hiện trường nổ tung.
Khương Linh xem mà trợn mắt há hốc mồm.
Được lắm, có đôi khi chỉ cần châm một mồi lửa, củi khô có thể tự cháy rồi.
Cái này có tính là chó cắn chó không?
Chủ nhiệm Tào đã nhanh chóng kể lại những chuyện nhìn thấy cho chủ nhiệm Vương nghe, chủ nhiệm Vương cũng hưng phấn a, đã mấy năm rồi không gặp phải chuyện như thế này, nếu không phát huy chút tác dụng, mọi người chắc quên mất ủy ban là để làm gì rồi.
Chủ nhiệm Tào nghiêm túc nói, “Đưa hết đi cho tôi.”
Mấy người của ủy ban tiến lên định bắt Chung Minh Huy và An Nam, Chung Minh Huy vội vàng nhìn về phía Khương Linh, “Khương Linh, em mau giải thích giúp anh đi a, người anh yêu là em a.”
“Chung Minh Huy anh nghe thấy chưa, không phải tôi muốn tố cáo anh, là An Nam muốn tố cáo anh sàm sỡ, cái này là phải ăn kẹo đồng đấy.” Khương Linh vạch rõ ranh giới với hắn rồi ôm ngực nói với chủ nhiệm Vương “Chủ nhiệm Vương, hôm nay cháu hận không thể mù luôn cho rồi, chú nói xem một cô gái lớn như cháu nhìn thấy cảnh làm giày rách, cháu có bị lên lẹo mắt không.”
Chủ nhiệm Vương suýt chút nữa bật cười, an ủi nói “Không sao, chuyện này không liên quan gì đến cháu.. đưa đi.”
Bất kể Chung Minh Huy giải thích thế nào, chủ nhiệm Vương cũng không tha cho hắn, nhất quyết phải lấy Chung Minh Huy ra lập uy.
Hai năm nay địa vị của ủy ban trong xưởng ngày càng khó xử, mấy người ít ỏi của ủy ban hoàn cảnh cũng đáng lo ngại, không ngờ trong lúc quan trọng này, lại có người tự chui đầu vào lưới, lại còn là một chủ nhiệm bộ phận hậu cần, không lấy Chung Minh Huy ra lập uy thì lấy ai.
Ánh mắt chủ nhiệm Vương nhìn Khương Linh đặc biệt hiền từ, “Cô gái nhỏ, cháu làm đúng lắm, sớm nhìn rõ cặn bã sau này lại tìm một người tốt.”
Khương Linh đại nghĩa lẫm liệt, rưng rưng nước mắt, “Haizz.”
Mà phó chủ nhiệm Tào với tư cách là nhân chứng cũng đi theo, bác bảo vệ đầu óc ong ong, nhìn Khương Linh liên tục lắc đầu, “Thật đáng thương.”
Sau đó cũng đi rồi.
Khương Linh lề mề, đi ba bước thở hai hơi, nhanh chóng nhét bức thư tình Chung Minh Huy viết cho An Nam trong túi vào đống tài liệu của Chung Minh Huy, rồi lại bày ra bộ dạng tiểu đáng thương đi xuống lầu.
Lúc xuống lầu vẫn còn có thể nghe thấy tiếng An Nam kể lể tủi thân và tiếng Chung Minh Huy kể lể tủi thân trong căn phòng nhỏ của ủy ban.
Khương Linh cảm thấy, tối nay có lẽ chính là thời điểm tốt để cô rời đi. Thế là cô từ trong xưởng đi ra cũng không về nhà, trực tiếp chạy đến ga tàu hỏa, mua vé tàu hỏa đi Đông Bắc.
Lúc này thanh niên trí thức xuất phát đi cắm đội còn ít, vận may của Khương Linh rất tốt mua được một tấm vé ghế cứng đi Thủ Đô vào lúc sáu giờ sáng mai.
Đáng tiếc, nếu không cô muốn mua giường nằm, không sao mua không được.
Mua vé xong, trở về khu tập thể, lúc lên lầu gặp Lưu Ái Linh và An Chí Hoành vội vã đi xuống.
Nhìn thấy Khương Linh toàn thây đi lên, lửa giận của An Chí Hoành bốc thẳng lên đầu, “Mày còn có mặt mũi về, An Nam là chị mày, sao mày có thể đối xử với nó như vậy.”
Khương Linh tiếp lời, “Không phải chị ruột.”
“Sao lại không phải...” An Chí Hoành nhìn thấy có người đi xuống, vội vàng thu lại lời này, “Đều là ăn chung một nồi cơm, mày cần gì phải làm ầm ĩ đến mức khó coi như vậy.”
Khương Linh kỳ lạ nhìn ông ta, “Bố, bố nói lời này thú vị thật, đâu phải con bảo chị ta ở trong văn phòng người ta gặm nhấm nhau với Chung Minh Huy, là con ép chị ta đi sao? Là con bảo chị ta trốn trong lòng Chung Minh Huy sao? Là con bảo Chung Minh Huy sờ chị ta sao? Hơn nữa, lúc đó người nhìn thấy ngoài con ra còn có phó chủ nhiệm Tào và bác bảo vệ, bọn họ gọi người của ủy ban đến, là một con bệnh sắp chết như con có thể ngăn cản được sao?”
“Được lắm, tôi nghe thấy cái gì đây?”
“Bà không nghe nhầm đâu, An Nam và Chung Minh Huy ôm nhau gặm nhấm khó chia khó lìa.”
“Hai đứa nó sao lại dan díu với nhau rồi.”
“Thì chắc chắn là làm giày rách rồi, chậc chậc, đã có vị hôn thê rồi còn làm cái trò này.”
“Chết người là cướp người đàn ông của em gái kế mình a, An Nam thiếu đàn ông đến vậy sao?”
Mắt thấy chuyện vẫn luôn che giấu bị Khương Linh đổ ra sạch sành sanh, Lưu Ái Linh trực tiếp tức điên lên, hai tay run rẩy hét lên, “Khương Linh mày ngậm miệng lại!”
Đều đã lấy tiền của nhà rồi sao còn mở miệng nói hươu nói vượn, uổng phí số tiền đó rồi.
Khương Linh lơ đãng liếc bà ta một cái, “Ây, bà vẫn còn ở đây a, không mau đi xem thử đi, muộn chút nữa biết đâu lại bị kéo đi diễu phố đấy.”
“Quay lại tao sẽ tính sổ với mày.” Ánh mắt Lưu Ái Linh như dao cạo qua Khương Linh, chạy nhanh xuống lầu, An Chí Hoành phẫn nộ nhìn Khương Linh, cắn răng nói, “Về tao sẽ xử lý mày sau.”
Nói xong hai vợ chồng như một cơn gió chạy đi mất, Khương Linh đang định lên lầu, An Hồng Binh lại chạy xuống, “Bố mẹ, đợi con với.”
Người cũng chạy theo rồi.
“Khương Linh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? An Nam và Chung Minh Huy rốt cuộc là sao?”
“Đúng đấy, Chung Minh Huy không phải là đối tượng của cháu sao?”
Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, Khương Linh cũng không biết trả lời câu nào cho phải, chỉ là cô còn đang vội về nhà lấy đồ, liền ôm ngực liên tục lắc đầu, “Chính là như các cô các bác nghĩ đấy, không được rồi, cháu cứ nghĩ đến cảnh tượng đó là ngực lại đau dữ dội, cháu phải về nhà nằm một lát.”
Biểu cảm trên mặt bi thống tột độ, người nghe rơi lệ, đi một bước lắc ba cái đi lên lầu.
Đến hành lang, không ít người đều đang bàn tán chuyện này, có người đã chuẩn bị đi xem náo nhiệt rồi.
Dọn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)