Bác bảo vệ quá đắc lực, một tiếng hét này vang lên, không chỉ thu hút những người còn lại chưa về trong xưởng đến, mà còn thành công đánh thức Chung Minh Huy.
Chung Minh Huy ra sức xé rách An Nam, ngoài miệng nghĩa chính ngôn từ nói, “Đồng chí An Nam, cô đang làm cái gì vậy, cho dù cô có cởi sạch quần áo tôi cũng không có ý gì với cô đâu, tôi là người đã có vị hôn thê rồi, người đó còn là em gái ruột của cô, sao cô có thể quyến rũ tôi như vậy, cô có xứng đáng với em gái cô không.”
An Nam đang bám trên người hắn bị những lời này làm cho kinh ngạc, hồi lâu cũng không lấy lại tinh thần, đợi đến khi cô ta phản ứng lại thì Chung Minh Huy đã thoát khỏi sự kìm kẹp của cô ta, đi thẳng về phía Khương Linh.
“Linh Linh, em nghe anh giải thích, thật đấy.” Chung Minh Huy đau khổ nhìn Khương Linh đưa tay muốn đỡ cô, chưa đợi Khương Linh nhanh chóng tỉnh lại, phó chủ nhiệm Tào đã hóa thân thành sứ giả chính nghĩa ngăn cách hai người, ánh mắt chằm chằm nhìn Chung Minh Huy nói, “Chủ nhiệm Chung, cậu làm như vậy là không được đâu, chân trước cậu vừa mới hôn chị gái người ta, bây giờ lại qua đây nói những lời này với cô gái nhỏ, cậu không cảm thấy hơi muộn rồi sao? Người ta cô gái nhỏ vui vẻ đến đón cậu tan ca, kết quả cậu lại làm ra chuyện như vậy, chậc chậc... Thật sự đủ không biết xấu hổ.”
Nước bọt của phó chủ nhiệm Tào bay tứ tung, phun thẳng vào mặt Chung Minh Huy, nhưng lúc này Chung Minh Huy căn bản không dám nổi giận, cho dù mấy ngày trước Khương Linh nhìn thấy chuyện của hắn và An Nam, nhưng không làm lớn chuyện không có nhân chứng, cho nên bọn họ căn bản không sợ.
Liếc nhìn An Nam đang đau lòng quá độ, lại nhìn Khương Linh một cái, nói thật, hắn vẫn khá thích Khương Linh, dù sao cũng xinh đẹp, đáng tiếc là một mỹ nhân ốm yếu, đối với An Nam hắn cũng không có nhiều suy nghĩ. Chỉ là bất kể là ai, so với tiền đồ của hắn đều không quan trọng.
Chung Minh Huy nhíu mày nói, “Phó chủ nhiệm Tào, tôi không hiểu bà nói lời này là có ý gì, tôi cũng là người vô tội, tôi đang làm việc đàng hoàng ở đây, kết quả cô ta đột nhiên chạy tới cởi quần áo rồi nhào vào người tôi, tôi là một người đàn ông chính trực lương thiện, đương nhiên không thể làm chuyện xấu, lúc các người bước vào tôi đang ngăn cản cô ta làm như vậy.”
Nói rồi hắn thâm tình nhìn về phía Khương Linh, “Tôi và Khương Linh thanh mai trúc mã, là hôn sự do ông nội hai bên chúng tôi định ra, chỉ đợi cô ấy tròn mười tám tuổi chúng tôi sẽ kết hôn, tôi không biết bà nhận được lợi ích gì của An Nam, vậy mà lại ở đây cắn càn, mưu đồ phá hoại tình cảm của tôi và Khương Linh, tôi mặc kệ bà gọi ai đến, tôi cũng sẽ không thỏa hiệp đâu. Tôi chỉ cưới Khương Linh.”
Khương Linh trợn mắt há hốc mồm, từng thấy người không biết xấu hổ, chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ đến mức này.
Cô hồi lâu cũng không tìm lại được giọng nói của mình, chưa đợi cô bày tỏ sự buồn nôn của mình, An Nam đã gào khóc thảm thiết, “Vậy bàn tay anh thò vào trong quần áo tôi cũng là do tôi kéo vào sao? Rèm cửa sổ văn phòng là do tôi kéo sao? Cửa là do tôi đóng sao?” An Nam dường như không nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Chung Minh Huy, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: Bất luận thế nào cũng phải trói chặt mối quan hệ này, nếu không sau này cô ta sẽ tiêu đời, không kết hôn lại không có tiền mua công việc, vậy thì cô ta chỉ có một con đường xuống nông thôn, cô ta tuyệt đối không!
An Nam đột nhiên tiến lên vài bước, bất chấp sự ngăn cản của Chung Minh Huy “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Khương Linh, “Khương Linh, chị biết em không thích chị, nhưng chị cũng hết cách rồi, chuyện tình cảm chị cũng không thể kiểm soát được a, chị yêu anh ấy, chúng ta đều đã ngủ với nhau rồi, biết đâu trong bụng chị đã có con của nhà họ Chung rồi, em nỡ nhìn mẹ con chị không có chốn dung thân sao? Em là người lương thiện như vậy, nhất định sẽ không nhìn chị chịu khổ đúng không?”
“An Nam, cô nói hươu nói vượn cái gì vậy.” Chung Minh Huy trừng lớn mắt, vội vàng biện bạch với Khương Linh, “Khương Linh, em nghe anh nói. Anh không có, em phải tin anh.”
Biến cố này khiến phó chủ nhiệm Tào cũng kinh ngạc, bà ấy nhìn về phía Khương Linh, “Tiểu Khương, tôi nói cho cô biết, loại đàn ông như vậy giống như dưa chuột thối, không thể tin được đâu, vừa nãy tay của Chung Minh Huy còn ở trong quần áo của chị gái cô đấy, ở trong đó làm gì, chúng tôi nhìn rõ mồn một, cô đừng để bị lừa. Chúng ta nhìn thấy chỉ là lần này, trước đây không biết đã ngủ với nhau bao nhiêu lần rồi.”
“Tào Ngọc Cầm!”
Khương Linh xua xua tay, yếu ớt vịn vào khung cửa đứng dậy, tay ôm ngực, thều thào nói, “Tôi cảm thấy, tôi thật sự quá thảm rồi. Haizz, chủ nhiệm Tào, nhưng bà nói đúng, loại đàn ông như vậy chính là dưa chuột thối, cho dù có gọt vỏ thì cũng bẩn rồi.”
Nói rồi nhìn về phía Chung Minh Huy, Chung Minh Huy lập tức bày ra vẻ mặt thâm tình, Khương Linh chớp chớp mắt, đau khổ nói, “Tôi biết hai người đã hẹn hò mấy lần rồi, lần trước hai người chẳng phải đã gặm nhấm nhau rồi sao? Tôi tưởng cho hai người một cơ hội hai người có thể cải tà quy chính, nhưng tôi phát hiện tôi sai rồi, làm người không thể quá lương thiện rộng lượng, tôi vui vẻ đến tìm anh, muốn dành cho anh một bất ngờ, không ngờ anh lại cho tôi một sự kinh hãi lớn. Anh có xứng đáng với ân tình của ông ngoại tôi đối với nhà họ Chung các người không, anh có xứng đáng với nỗi khổ tâm của ông nội Chung không?”
“Khương Linh, em nghe anh giải thích...”
Tuy nhiên An Nam căn bản không cho hắn cơ hội giải thích, trực tiếp từ dưới đất bò dậy nhào về phía Chung Minh Huy, ánh mắt kiên quyết, “Nếu anh tuyệt tình như vậy, vậy thì tôi sẽ treo cổ trước cửa nhà họ Chung các người.”
Mắt Khương Linh sáng lên, cảm thấy cô chị kế này rất khá, đã học được hai ba phần bản lĩnh của cô rồi.
Làm sao đây cô có chút hối hận vì đã đăng ký xuống nông thôn cho An Nam rồi, hai người tình sâu nghĩa nặng như vậy thì nên trói chặt lại với nhau mới phải a, ây da, làm sao đây, thuốc hối hận có ăn được không?
Đúng lúc này, bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, nghe số lượng người còn không ít, liền nghe thấy có người hét lên, “Chỗ nào có người làm giày rách?”
Chung Minh Huy hất An Nam ra, trên trán toàn là mồ hôi lạnh, “Đủ rồi, cô đừng có ở đây cãi chày cãi cối nói hươu nói vượn nữa, quan hệ của chúng ta là trong sạch.”
Hắn cắn răng nhìn về phía Khương Linh, muốn đi ôm Khương Linh, “Khương Linh...”
Khương Linh là một cô gái yếu đuối cơ mà, cô nghiêng người một cái, liền dựa vào người phó chủ nhiệm Tào, “Ây da, phó chủ nhiệm Tào, cầu xin bà đỡ tôi một cái, cái ngực này của tôi a, đau quá.”
Nhìn lại Chung Minh Huy, cưỡng ép ôm Khương Linh không được, ngược lại ôm chầm lấy bác bảo vệ đang đi đầu dẫn đường.
Bác bảo vệ năm nay đã hơn bốn mươi rồi, dáng người không cao, trực tiếp bị Chung Minh Huy ôm trọn vào lòng.
“Á, cứu mạng.”
Chung Minh Huy buông bác bảo vệ ra, bác bảo vệ như phải chịu nỗi nhục nhã tột cùng, “Quá đáng lắm rồi.”
Mà lúc này An Nam trực tiếp ôm lấy eo sau của Chung Minh Huy, nhỏ giọng nói, “Nếu anh không cưới tôi, tôi sẽ tố cáo anh sàm sỡ.”
Chung Minh Huy cả người ngây dại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)