Những người khác cũng kinh ngạc không thôi, ông ba Đào đau lòng tột cùng, không kìm được chất vấn: “Anh hai, anh nghĩ cái gì vậy hả? Số tiền đó là Tư Viễn dùng tính mạng đổi lấy, là nhà nước chu cấp cho bé Tô, sao anh lại dám thò tay lấy cả món tiền đó chứ?”
Bà hai Đào vẫn già mồm cãi lý: “Chúng tôi là cha mẹ của thằng Tư Viễn, chúng tôi việc gì mà không được tiêu số tiền đó!”
Bác gái cả tức không chịu nổi, cũng chẳng màng tới chuyện bề trên kẻ dưới nữa, bà bước lên một bước: “Nhổ vào! Các người là cha mẹ của Tư Viễn, nhưng con bé Tiểu Tô mới là con gái ruột của nó! Số tiền đó là nhà nước đích danh cấp cho Tiểu Tô, các người tuyệt đối không được tiêu! Chiếm đoạt làm của riêng là phạm pháp, tôi mà đi tố cáo các người thì chắc chắn các người rũ tù! Hơn nữa, các người có chút dáng vẻ nào của bậc ông bà không, ngược đãi Tiểu Tô ra nông nỗi này! Nếu Tư Viễn dưới suối vàng mà biết được, nó hận không thể chưa từng có những người cha người mẹ như các người!”
Trong đám đông cũng có người lên tiếng phụ họa: “Cướp hết tiền tài đồ đạc rồi còn hành hạ con bé, lòng dạ còn đen tối hơn cả bọn địa chủ ngày xưa.”
Đào Đại Hà nhắm nghiền hai mắt, quát lớn về phía bà hai Đào: “Đưa cho nó!”
Bà hai Đào lại bủn xỉn móc ra ba mươi đồng, đây là tiền tuất của hai tháng. Đào Tô nhận lấy rồi mới ngoan ngoãn nói với ông cả Đào: “Xong rồi ạ.”
Bác cả Đào thấy mọi việc đã giải quyết xong xuôi, bèn quay sang đám đông dõng dạc nói: “Hôm nay mọi người đều đã tận mắt chứng kiến, con bé Tô tuy đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà chú hai Đào Đại Hà, nhưng với những người khác trong họ Đào chúng tôi thì không. Chú Tư Viễn vì nước hy sinh, đây là vinh dự của cả dòng họ Đào chúng tôi, sau này con bé Tô sẽ do nhà họ Đào chúng tôi trông nom, chăm sóc. Con bé tuổi còn nhỏ, nếu có điều gì làm chưa tốt hay đắc tội với bà con, mọi người cứ việc tìm tôi. Nhưng có một điều, nếu ai dám đụng chạm làm tổn thương con bé, nhà họ Đào chúng tôi tuyệt đối sẽ không để yên đâu!”
Lập tức có người lên tiếng bày tỏ: “Đại đội trưởng bác nói gì thế, anh Tư Viễn là niềm tự hào của cả đại đội chúng ta, nếu chúng tôi đối xử tệ bạc với con gái anh ấy thì còn ra con người nữa sao!”
“Phải đấy, Đại đội trưởng cứ yên tâm, sau này chúng tôi sẽ giúp đỡ chăm sóc cho bé Tô thật tốt.”
“Con bé ngoan ngoãn thế kia, làm sao mà đắc tội với ai được.”
Dĩ nhiên cũng có kẻ không phục trong lòng, nhưng Đại đội trưởng đã lên tiếng, mà người nhà họ Đào xưa nay lại nổi tiếng đoàn kết và không dễ chọc vào, lúc này chẳng có kẻ ngốc nào dám ra mặt chống đối.
Đại đội trưởng đợi đám đông dần yên ắng lại. Trong lòng họ nghĩ gì ông không quản hết được, nhưng thái độ thì nhất định phải bày ra rõ ràng. Ông xua tay: “Được rồi, tất cả đi làm việc đi.”
Nói xong, ông đỡ cha mình cùng đoàn người rầm rộ quay trở về.
Dân làng thấy không còn trò vui để xem nữa cũng túm năm tụm ba kéo nhau ra đồng. Vừa hóng được một chuyện giật gân động trời của nhà họ Đào, nét phấn khích trên gương mặt từng người không giấu vào đâu được.
“Không ngờ con nhóc đó lại có nhiều tiền như thế đấy.”
“Đâu chỉ có ngần ấy, mỗi tháng còn có tiền phụ cấp nữa, nhìn qua thấy không ít đâu.”
“Cái này mà gả vào nhà ai thì nhà đó vớ bẫm rồi.”
“Thôi bớt tính toán mấy trò bẩn thỉu đi, không nghe Đại đội trưởng vừa nói à, nhà họ Đào người ta bảo bọc kỹ lắm.”
“Thì sao chứ, chẳng lẽ lại không cho con bé lấy chồng?”
“Ơ hay? Sao tao nghe mùi mờ ám thế nhỉ? Không phải mày đang nhắm đến con bé đấy chứ? Thu lại cái tâm tính ấy đi, cái thằng Nhị Mao nhà mày mà cũng đòi mơ tưởng đến người ta à.”
“Thằng Nhị Mao nhà tao thì làm sao, nó khôi ngô tuấn tú, xứng với con bé quá đi chứ.”
“Ha ha, mày không sợ bọn tao cười rụng răng à, mày đang nằm mơ giữa ban ngày đấy!”
“...”
Đào Đại Hà sa sầm nét mặt đi vào nhà, đóng chặt cửa lại. Trương Thúy Hoa sốt ruột nói ngay: “Bố, cứ thế mà bỏ qua sao? Bao nhiêu tiền bạc với đồ đạc thế kia mà!”
Dưới mí mắt sụp xuống của Đào Đại Hà lóe lên một tia sáng lạnh lẽo đục ngầu, khóe miệng khô nứt nhếch lên một độ cong gần như dữ tợn, từng nếp nhăn trên mặt đều chất chứa sự toan tính.
Lão trầm ngâm hồi lâu rồi bảo với Trương Thúy Hoa: “Chẳng phải cháu trai chị đang vừa mắt con ranh đó sao, tôi thấy bọn nó cũng xứng đôi đấy.”
Trương Thúy Hoa như được khai sáng, lập tức vâng dạ: “Vâng, bố cứ yên tâm, đợi chuyện thành rồi thì đồ đạc vẫn là của nhà mình hết thôi.”
“Ừ.” Đào Đại Hà chẳng thèm liếc ả một cái, “Đưa thằng Đại Bảo ra trạm y tế khám xem sao, không có việc gì thì đi làm việc cả đi!”
Đào Tô không hề hay biết cả nhà Đào Đại Hà vẫn còn dám mưu tính hãm hại mình. Tuy nhiên dẫu có biết cô cũng chẳng thèm để tâm, nhân tiện cô còn đang muốn tìm cơ hội dạy cho Trương Thúy Hoa và gã cháu trai lưu manh của ả một bài học nữa là đằng khác.
Cô đi theo đoàn người nhà họ Đào quay về nhà ông cả. Lúc trở về đồ đạc chất đầy mấy chiếc xe kéo, nhiều hơn lúc đi rất nhiều, khiến cả khoảng sân không còn chỗ đặt chân.
Ông cả Đào lên tiếng: “Được rồi, không giữ mọi người lại ăn cơm nữa! Ai đi làm việc nhà nước thì đi, ai ra đồng thì ra đồng, hôm nay đều đã gặp mặt bé Tô rồi, sau này nhớ để mắt chăm sóc con bé cẩn thận.”
“Vâng ạ.” Đào Tô gật đầu thật mạnh.
“Tiểu Tô, em chỉ có một mình ở riêng không an toàn đâu. Ở đây có phải tốt hơn không, có bố mẹ chị chăm sóc em, cả nhà cũng yên tâm phần nào.” Hồ Tiểu Mạn nắm tay cô khuyên nhủ.
Đào Tô mặc cho chị dâu họ nắm tay, chỉ cúi đầu không nói.
Ông cả Đào thở dài một tiếng: “Được rồi! Muốn ở riêng thì ở riêng. Vợ thằng cả hôm nay con đừng ra đồng nữa, dẫn người qua căn nhà mới bên kia dọn dẹp cho con bé, chuyển hết đồ đạc qua đó. Tiện thể đi hỏi thăm xem quanh đây có nhà nào có chó con không, đổi lấy một con về trông nhà giữ cửa, điều kiện nhà chúng ta nuôi nổi.”
“Dạ vâng, bố.” Bác gái cả nhận lời.
“Nhưng mà ông nội ơi...” Hồ Tiểu Mạn còn định nói thêm gì đó thì bị bác gái cả kéo nhẹ tay ngăn lại.
Dặn dò xong xuôi, ông cả, ông ba và ông tư cũng phải ra đồng. Bác cả là Đại đội trưởng lại càng phải đi giám sát công việc, nên tất cả cùng nhau rời đi.
Bác gái cả dẫn theo Đào Tô và Hồ Tiểu Mạn, lại bảo Đào Hổ gọi hai người em họ là Đào Vũ và Đào Phong vừa ra ngoài quay trở lại, cùng đẩy những chiếc xe chất đầy đồ đạc sang nhà mới của Đào Tô.
Căn nhà nằm ở rìa làng, cách chân núi không xa. Bác gái cả dùng chìa khóa mở cổng, Đào Tô háo hức đánh mắt quan sát xung quanh.
Đó là ba gian nhà chính xây bằng gạch xanh ngói xám vô cùng bề thế. Bức tường đất nện cao hơn ba mét, bên trên được rải một lớp thân cây cao lương ngay ngắn, bao bọc khoảng sân nhỏ vuông vắn vô cùng kín đáo.
Đẩy cánh cổng gỗ quét sơn xanh ra, đập vào mắt là hai luống đất trồng rau, bên cạnh là một cái giếng mới đào, trục quay bằng sắt được lau chùi sáng bóng. Ba gian nhà chính toàn bộ đều dùng rui mè bằng gỗ thông, cửa kính trong suốt sáng loáng, phản chiếu bức tường quét vôi trắng muốt và chiếc chiếu sưởi mới tinh bên trong gian phòng.
Dưới bậu cửa sổ phía sau, trong bóng râm của cây dương già còn có một chuồng chó mới tinh. Cảnh tượng này e rằng ngay cả ký túc xá của Bí thư công xã cũng chẳng tươm tất, khang trang bằng.
“Oa, đẹp thật đấy! Nhà này còn đẹp hơn nhà con nhiều. Đừng nói là Tiểu Tô muốn ở riêng, đến con nhìn còn muốn dọn qua đây ở nữa là.” Hồ Tiểu Mạn thốt lên kinh ngạc.
“Chứ còn gì nữa, ông ngoại Tiểu Tô vì muốn con bé ở thoải mái nên đã tốn không ít tâm sức đấy. Căn nhà này, khắp mười dặm tám thôn cũng chẳng tìm ra căn thứ hai tốt hơn đâu.” Bác gái cả cười nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)