“Tôi bảo này ông hai Đào, đấy là đồ của nhà các người chắc? Mau trả lại cho người ta đi! Nếu các người làm ảnh hưởng đến đợt bình bầu tiên tiến năm nay, chúng tôi sẽ đuổi cả nhà các người ra khỏi đại đội Hồng Tinh, không thể để một con sâu làm rầu nồi canh được!”
Lại có người lên tiếng: “Thằng Tư Viễn mất rồi, các người còn tham lam chiếm đoạt đồ của con gái nó, sao các người lại tham tàn đến mức ấy cơ chứ!”
“Đúng thế, trả đồ lại mau!”
“Trả đồ lại!”
Chuyện lớn trong họ Đào xưa nay đều do ông cả Đào Đại Giang định đoạt. Mỗi khi giải quyết mâu thuẫn, ông cả sẽ đóng vai mặt đen, còn ông ba Đào Đại Hồ đóng vai mặt trắng. Lúc này, ông ba bước ra mở đường lui: “Anh hai à, chuyện đã đến nước này rồi, một là báo công an, hai là trả đồ. Thực sự nếu để công an tới, các người không chỉ phải trả lại đồ đạc mà còn phải ngồi tù đấy. Chúng ta là anh em ruột thịt, chẳng ai muốn sau này phải vào song sắt thăm nuôi các người đâu. Hơn nữa, làm ảnh hưởng đến thành tích thi đua của đại đội thì trong lòng các người cũng chẳng dễ chịu gì, đúng không?”
Đào Đại Hà trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lão thở hồng hộc một hồi lâu, trong lòng đau như cắt, quay sang quát bà hai Đào: “Trả đồ lại cho nó!”
Bà hai Đào còn định nói thêm gì đó nhưng bị Đào Đại Hà trừng mắt ép nuốt ngược vào trong. Đừng nhìn Đào Đại Hà trước mặt người ngoài nhát như cáy, lão chỉ giỏi cái thói khôn nhà dại chợ, hễ đóng cửa lại có chuyện gì không vừa ý là lập tức thượng cẳng chân hạ cẳng tay đánh vợ tới tấp.
Đào Tô cười khinh bỉ trong lòng. Nếu hôm nay lão già này dám cứng rắn chống đối thì cô còn có đôi phần nể phục, đằng này chỉ biết bắt nạt vợ thì có bản lĩnh gì chứ. Cô đoán bà già này đánh nguyên chủ tàn nhẫn nhất có lẽ cũng do thường xuyên bị bạo hành dẫn đến tâm lý biến thái.
Bà hai Đào lần lữa bước vào nhà, như thể đi càng chậm thì sẽ giữ được những món đồ kia thêm một lúc vậy.
Bác cả Đào Tư Tề liếc mắt ra hiệu cho đám thanh niên: “Đi, bọn mày vào trong phụ bà hai dọn đồ ra đây.”
Đào Hổ chẳng nói chẳng rằng, lập tức dẫn mấy đứa em trai sải bước vào trong.
Đồ đạc thực ra rất dễ chuyển, chẳng cần thu dọn gì nhiều, ngoại trừ đồ ăn ra thì mọi thứ khác đều được xếp nguyên vẹn một chỗ. Nhìn thoáng qua là nhận ra ngay đó là đồ do Đào Tô mang về lúc trước.
Mấy anh em phớt lờ ánh mắt xót xa của bà hai Đào, lách qua người bà ta, mỗi người vác hai bao tải lớn. Chỉ cần hai chuyến là đã chuyển hết đồ đạc ra mấy chiếc xe đẩy đang chờ sẵn ở cửa.
Đợi Đào Hổ và mọi người chuyển xong ra ngoài, ông cả Đào dùng giọng ôn hòa hỏi Đào Tô: “Bé Tô, cháu nhìn xem, có phải là những thứ này không?”
Đào Tô thầm đảo mắt trong lòng. Cả nhà này đúng là nực cười, cướp đoạt đồ đạc của người ta, ngoại trừ những món ăn không để lâu được thì những thứ khác chẳng dám đụng vào một chút nào, giờ lại phải trả về nguyên vẹn, rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Cô giả vờ cẩn thận đếm lại, rồi giơ hai ngón tay lên, nói: “Tiền, đồ ăn.”
Tuy chỉ thốt ra ba chữ ngắn ngủi nhưng ai nấy đều hiểu rõ.
Bác gái cả đứng bên cạnh liền nói giúp: “Ý của Tiểu Tô là, số tiền cháu nó mang về các người vẫn chưa trả, còn đồ ăn mang theo cũng bị các người ăn sạch rồi.”
“Ừm.” Ông cả Đào gật đầu, “Lấy tiền ra đây! Đồ ăn ở chỗ chúng ta không mua lại được thứ giống như thế, quy đổi thành một trăm đồng, tổng cộng là một nghìn một trăm đồng.”
“Cái gì! Sao các người không đi cướp luôn đi! Chỗ đồ ăn cỏn con ấy làm sao đáng nhiều tiền như thế được! Hơn nữa con ranh này ở nhà chúng tôi, chính nó cũng ăn mà!” Trương Thúy Hoa tức giận đến mức vỡ trận.
Đào Tô bày ra vẻ mặt không phục, chỉ tay vào mình: “Bánh bao ngô!”
Bác gái cả nghe vậy lập tức xù lông: “Bà còn dám vác mặt lên nói à! Các người đem toàn bộ lương thực tinh và thuốc bổ Tiểu Tô mang về ăn sạch bách, rồi bắt con bé ăn bánh bao ngô! Một là trả tiền, hai là báo công an, đừng có ở đó nói lời vô nghĩa!”
Đào Đại Hà đành buông xuôi, liếc nhìn bà hai Đào. Bà hai Đào đành phải quay vào lấy tiền, xót xa đến mức thần hồn nát thần tính, bước đi lảo đảo không vững. Những năm qua, trong nhà ngoài số tiền một nghìn đồng chiếm đoạt của Đào Tô thì chỉ tích cóp được hơn hai trăm đồng, giờ đây một nửa số tiền ky cóp bỗng chốc không cánh mà bay.
Thấy mẹ chồng cầm tiền ra, Trương Thúy Hoa hoàn toàn mất bình tĩnh. Ả ta đẩy mạnh Đào Tư Hiền, kẻ từ đầu đến cuối chẳng hé răng nửa lời như một kẻ vô hình. Thấy gã vẫn rụt cổ không dám ho he, ả biết chẳng thể trông mong gì vào gã chồng vô dụng này.
Số tiền đó là để dành cưới vợ cho con trai ả! Ả chỉ có một mụn con trai, bản thân thằng bé lại chẳng có tài cán gì lớn, muốn cưới được cô gái có điều kiện tốt thì chỉ có cách chuẩn bị sính lễ thật hậu hĩnh. Giờ đây phải móc ra một trăm đồng, con trai ả phải làm sao bây giờ?
Nghĩ đến đây, ả ta vỗ đùi một cái, bắt đầu giở thói ăn vạ, chỉ thẳng vào mặt Đào Tô chửi bới: “Con sao chổi lòng lang dạ thú này, mày khắc chết mẹ mày rồi lại khắc chết cha mày, bây giờ còn muốn hại chết con trai tao! Con trai tao mà không lấy được vợ thì đều là do bị mày khắc cả!”
Đám người nhà họ Đào đứng ở cửa nghe thấy thế thì tức giận không chịu nổi. Vừa định lên tiếng thì chỉ cảm thấy một luồng gió lướt qua, Đào Tô đã giật tay khỏi bác gái cả, lao thẳng tới trước mặt Trương Thúy Hoa như một quả pháo nhỏ, vung một đấm trúng ngay mắt ả. Trương Thúy Hoa lảo đảo lùi lại hai bước rồi ngã ngồi bệt xuống đất, hốc mắt thâm quầng thấy rõ.
Đào Đại Bảo thấy mẹ mình bị đánh, dã tâm nổi lên. Thường ngày cậu ta quen thói bắt nạt Đào Tô, trước kia con nhóc này chỉ có nước chịu đòn, khiến cậu ta nhất thời quên mất nỗi sợ hãi trước đám chú bác anh em đông đúc, lao lên định tát Đào Tô một bạt tai.
Đào Tô thấy cậu ta xông tới liền lập tức dùng hai cánh tay đầy vết bầm tím ôm lấy đầu ngồi thụp xuống, cất giọng nức nở hét lớn: “Đừng đánh tôi! Hu hu, bố ơi...” Sau đó òa lên khóc nức nở.
Nhìn cô bé toàn thân đầy thương tích ngồi co ro dưới đất khóc gọi bố, mắt những người nhà họ Đào đỏ ngầu lên. Anh em Đào Hổ sải bước tiến lên đè nghiến Đào Đại Bảo xuống, ông cả Đào vung tẩu thuốc giáng mạnh vào lưng cậu ta: “Thằng súc sinh này! Bọn tao còn chưa chết đâu mà mày dám ngang nhiên đánh bé Tô trước mặt tao à, tao đánh chết mày!”
Trương Thúy Hoa cũng chẳng màng tới hốc mắt đang đau nhói, vội vàng bò dậy kéo ông cả ra, khóc lóc van xin: “Bác cả đừng đánh nữa, bác đừng đánh nữa mà! Tại Đào Tô đánh con nên Đại Bảo mới muốn đánh nó thôi, bác đừng đánh nữa!”
Ông cả Đào dừng tay lại, nghiêm giọng quát: “Nó không đáng đánh à? Đánh thế còn là nhẹ đấy! Mày nói cái thứ tiếng người gì thế hả? Thằng Tư Viễn hy sinh vì đất nước, nó là anh hùng, là niềm tự hào của cả nhà họ Đào chúng ta! Bé Tô là con liệt sĩ, chúng tao chăm sóc nó còn chưa đủ! Cái gì mà sao chổi! Đó là tư tưởng phong kiến hủ bại, là rác rưởi! Tao mà còn nghe thấy mày nói những lời như thế một lần nữa, tao sẽ bảo thằng cả lôi mày ra phê bình kiểm điểm trước toàn đại đội!”
Ông cả Đào bình thường ít nói, hiếm khi nổi giận như vậy. Lần này ông nghiêm khắc răn đe khiến Trương Thúy Hoa sợ khiếp vía. Ả chỉ biết ôm chặt lấy Đào Đại Bảo, lắp bắp không dám hé răng.
“Nghe rõ chưa hả!” Ông cả Đào hét lớn một tiếng.
“Nghe rõ rồi ạ.” Trương Thúy Hoa giật nảy mình, vội vàng đáp. Lúc này mấy anh em Đào Hổ mới chịu buông Đào Đại Bảo ra.
“Hừ!” Ông cả giật phắt lấy số tiền trong tay bà hai Đào, nhét vào tay Đào Tô lúc này vừa được mấy người phụ nữ dỗ dành nín khóc, rồi bảo: “Cháu gái, cầm lấy! Chúng ta đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

