Theo địa chỉ anh Quan cung cấp, Đào Tô tìm đến khu gia thuộc Huyện ủy. Lúc này là khoảng hơn hai giờ rưỡi chiều của một ngày làm việc trong tuần, người trong khu gia thuộc nếu không đi làm thì cũng đang ở trong nhà nghỉ ngơi. Đào Tô với diện mạo của một nữ cán bộ bình thường nhất lúc này hoàn toàn không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Cửa chính nhà Tào Đông khóa chặt bằng một ổ khóa sắt to bản. Loại khóa treo kiểu cũ này trong mắt một chuyên gia am hiểu đủ loại kết cấu cơ khí như cô thì chẳng khác nào để mở.
Sợ rằng vào giờ này mà tháo ổ khóa trên cửa sẽ khiến người qua đường chú ý, Đào Tô quyết định trèo tường vào trong.
Cửa chính gian nhà chính cũng bị khóa, Đào Tô cười khẩy trong lòng. Cô đi tới bên cửa sổ, rút ra một sợi dây thép mỏng, chỉ vài thao tác nhẹ nhàng đã gạt được then cài cửa sổ gỗ kiểu cũ. Bản lề cửa sổ phát ra tiếng “kẽo kẹt” khe khẽ. Cô nín thở chờ đợi mười giây, xác nhận trong sân vẫn tĩnh lặng như tờ rồi mới lách người chui qua cửa sổ vào bên trong.
Hai chân tiếp đất êm ru trên sàn xi măng. Căn phòng vô cùng ngăn nắp, ga trải giường và rèm cửa đều được giặt giũ đến mức bạc màu, mặt bàn sạch bong không một hạt bụi, đồ đạc xếp gọn gàng ngăn nắp, trong không khí thoang thoảng mùi thuốc sát trùng nhạt nhòa, xem ra nữ chủ nhân làm y tá bệnh viện có bệnh sạch sẽ không hề nhẹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)