Người được phái đi dò la tin tức về Tào Đông vẫn chưa quay về, anh Quan muốn bắt chuyện với Đào Tô nhưng lại sợ lỡ lời chạm vào điều cấm kỵ của cô, khiến anh ta sốt ruột đến mức bứt tai gãi má.
Bỗng nhiên nghĩ ra điều gì, anh ta gãi đầu nói: “Hay là tôi kể trước cho thần y nghe về tình hình của Trương Sinh nhé?”
“Được.” Đào Tô gật đầu. Hai ngày nay trong đầu toàn nghĩ về chuyện của Tào Đông, cô suýt nữa thì quẳng luôn tên Trương Sinh này ra sau đầu.
Anh Quan nghiêm nét mặt nói: “Trương Sinh, ba mươi tuổi, là kỹ thuật viên của Xưởng cơ khí huyện, đã kết hôn. Vợ hắn làm việc ở xưởng in, hai mươi lăm tuổi. Cả hai đều không còn người thân, kết hôn cách đây năm năm, hiện đang sống trong căn nhà được xưởng cơ khí phân cho. Họ có một đứa con trai, năm nay bốn tuổi.”
Đào Tô nhướng mày: “Cả hai vợ chồng đều là công nhân? Vậy ai trông đứa bé?”
Anh Quan đáp: “Sát vách nhà hắn cũng là công nhân xưởng cơ khí, nhà đó có bà cụ hơn năm mươi tuổi sống cùng con trai. Trương Sinh mỗi tháng trả cho bà ấy năm đồng, ngày thường hai vợ chồng đi làm thì nhờ bà cụ đó trông nom giúp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)