Điền lão sau khi cô rời đi thì nước mắt già nua tuôn rơi lã chã. Ông có thể nhìn ra được, nha đầu đó là thật lòng tức giận, cũng là thật lòng thương xót cho bọn họ.
Khoảnh khắc này cô mới thấm thía sâu sắc rằng, lịch sử chân thực tàn khốc hơn nhiều so với những gì được ghi chép trong sách vở.
Vực dậy tinh thần, cô dùng nước linh tuyền nấu một nồi cháo kê, sợ thiếu dinh dưỡng nên lại hấp thêm một âu lớn trứng hấp, xếp gọn gàng vào giỏ rồi mang sang nhà bên cạnh.
Hai ông lão đều đang ngủ say, cô không đánh thức bọn họ dậy, đặt đồ ăn ở vị trí dễ nhìn thấy nhất. Điền lão có thể tự mình ăn, nếu Chung lão tỉnh lại thì Điền lão cũng có thể chăm sóc cho ông ấy một chút.
Đào Tô đôi mắt đỏ hoe bước sang nhà bác cả. Nhà bác cả vừa mới ăn cơm xong, hôm nay ở chuồng bò xảy ra chuyện như vậy, cả nhà bác cả cũng như bị mây đen che phủ u ám nặng nề. Cấp trên từng có người chào hỏi dặn dò phải chăm sóc thích đáng cho những người ở chuồng bò, hôm nay đám người tới không phải là đám trước kia, chẳng hiểu thế nào mà vừa bước vào là chẳng nói chẳng rằng đã ra tay hiểm ác nhắm vào chỗ chết của Chung lão. Điền lão xông lên can ngăn cũng bị đánh cho một trận tơi bời, bác cả định xông lên ngăn cản thì còn bị đe dọa một trận, bảo ông có vấn đề về mặt tư tưởng, bao che cho phần tử trí thức xấu xa gì đó. Kế toán và đội trưởng đội bảo vệ của đại đội sợ quá phải giữ chặt lấy ông không cho ông bước lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
