Đào Tô nào có biết cả nhà Đào Đại Hà lại đang toan tính giở trò hại mình, cô lúc này đang ngủ vô cùng say sưa ngon giấc.
Nhưng nếu có biết thì cô cũng chỉ càng thêm vui vẻ mà thôi. Nếu là mấy ngày trước có lẽ cô còn cảm thấy bực bội vì vừa mới tới đây chưa thích nghi hoàn toàn, còn bây giờ thì cô chỉ mong bọn họ mau chóng tìm tới tận cửa, đỡ cho cô phải nhọc công nhớ nhung đi tìm bọn họ gây chuyện. Giải quyết sớm thì trút được một gánh nặng trong lòng sớm, dẫu sao nguyên chủ cũng là bị bọn họ ép chết, cô chiếm lấy thân thể của nguyên chủ thì luôn phải làm điều gì đó cho cô ấy. Còn về quan hệ huyết thống, Đào Tô cho rằng cái thứ đó chẳng đáng một xu. Không phải bất cứ kẻ nào cũng xứng đáng làm người thân của cô.
Những ngày tiếp theo Đào Tô sống vô cùng có quy luật, ngoại trừ việc nấu cơm và chăm sóc cây cối trong không gian ra, cô luân phiên vào trong núi và lên trấn để tìm kiếm người đàn ông kia, nhưng hoàn toàn chẳng thu hoạch được gì.
Điều đáng nói là cô thường xuyên gặp gia đình hươu sao. Con hươu mẹ nhìn có vẻ đã hồi phục rất tốt, hươu con cũng ngày một cứng cáp khỏe mạnh hơn. Lần nào chào hỏi xong, Đào Tô cũng lấy ra mấy quả táo hoặc quả lê đã chín trong không gian cho bọn chúng ăn. Hươu mẹ dẫn hươu con đi trước, hươu bố thì đi theo sau Đào Tô, thỉnh thoảng lại dẫn cô đi tìm vài món đồ quý hiếm.
Đào Tô phát hiện ra đúng là loài thú bản địa mới biết chỗ nào có đồ tốt. Khi một cây nhân sâm năm trăm năm tuổi xuất hiện ngay trước mắt cô, trong không khí ngập tràn hương thơm dược liệu mê đắm lòng người, cô thậm chí còn nghi ngờ mình đang nằm mơ.
Dần dà cô cũng quen với điều đó, nhìn thấy đồ tốt gì cũng chẳng cảm thấy kỳ lạ nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

