Anh ta vội vàng xua tay: “Được rồi, tôi không hỏi nữa, tôi bảo người đi chuẩn bị cho cậu.”
Nói xong, anh ta đưa mắt ra hiệu cho người bên cạnh, lập tức có người bước ra ngoài bận rộn làm việc.
Anh Quan tiếp đón Đào Tô: “Cậu ngồi nghỉ một lát đi, nhanh thôi. Chỗ tôi có cái gì sẽ lấy hết cho cậu, cái gì không có mà cậu muốn thì tôi có thể giúp cậu tìm.”
Đào Tô cũng chẳng khách khí, ngồi xuống bên cạnh, suy nghĩ một lát rồi vẫn hỏi anh ta: “Anh cần dã sơn sâm là để cho ai dùng thế? Trong nhà có người sức khỏe không tốt à?”
Anh Quan thở dài, trong ánh mắt mang theo vài phần bất lực: “Mấy năm nay tôi kiếm được chút tiền, đã mời không ít thầy thuốc, thuốc thang cũng uống nhiều rồi, nhưng mãi chẳng thấy đỡ. Gần đây bà ấy lại ho dữ dội hơn, ban đêm ngủ cũng không yên giấc.”
Đào Tô gật đầu, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn: “Dã sơn sâm đúng là đại bổ, nhưng cũng phải xem dùng như thế nào. Hiện tại cơ thể người già quá hư nhược không chịu nổi bổ béo mạnh, ăn trực tiếp ngược lại càng dễ tổn thương cơ thể.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
